Thể loại: cổ đại, 1/2 nữ tôn, xuyên không, oan gia, hài
Nữ chính: Nhan Như Ngọc
Nam chính: Tiêu Dật Phong
Và 1 số nam thanh nữ tú khác.
Chương 2: Thục nữ báo thù, 3 năm
không muộn
Vào cái ngày mà Như
Ngọc đập bàn tuyên bố nàng sẽ báo thù chồng cũ, lũ em gái ruột thừa của nàng
đều thấy không rét mà run, trong lòng âm thầm ôn lại những trò tai ác mà nàng đã
dàn dựng nhằm chống lại những kẻ trót đắc tội với chị em nhà nàng. Chỉ có tri
kỉ số một của nàng, thiếu cốc chủ Dược Cốc Dung Vô Ưu là hảo tâm nhắc nhở:
-
Sau 3
năm chung sống không có con nối dõi mới thực sự phạm thất xuất chi điều như nội
dung hưu thư hắn viết cho tỷ. Tỷ và hắn tuy đã cưới hỏi đàng hoàng được
hơn 1 năm, nhưng chưa từng sống chung đó!
Tuy rằng khi có đủ
thời gian ngồi suy đi tính lại thì nàng thực thông minh, nhưng ngày thường vẫn
là một đại diện điển hình cho tuýp người máu lên não chậm, vậy nên nàng chưa
hiểu ý của Dung Vô Ưu lắm, chỉ có thể mờ mịt nhìn, chờ nàng ta nói tiếp. Dung
Vô Ưu bèn thủng thẳng tặng cho nàng một tiếng sét giữa trời quang mây tạnh:
-
Nghĩa
là tỷ phải ở lì trong Tề Vương phủ, bám chặt hắn 3 năm thì hưu thư mới có
giá trị pháp lý. Nếu 2 người ly thân, tỷ tới biệt viện sống, hưu thư ấy căn
bản không có giá trị thực tế. Tuy nói hắn chính là pháp luật, bây giờ hắn nói đã
bỏ tỷ cũng không ai dám ý kiến, nhưng nếu có ngày hắn phát hiện ra chỗ tốt
của tỷ, muốn dùng cuộc hôn nhân này buộc chân tỷ lại, lúc đó tỷ định
làm như thế nào?
Ngây đơ ra mất
một lúc, Như Ngọc mới yếu ớt trả lời lại:
-
Nếu
ta cứ ở lỳ trong phủ không chịu đến biệt viện, hắn sẽ nghĩ là ta đeo bám để cầu
cạnh sự thương hại của hắn. Bây giờ ta đã tức đến nội thương luôn rồi, không
muốn bị chọc cho tức thêm nữa đâu!
Dung đại mỹ nhân
trầm ngâm một hồi nhìn nhìn nàng, sau đó thở dài vỗ về mái tóc đen bóng của
nàng, than nhẹ:
-
Lão Đại,
da mặt tỷ mỏng đi từ lúc nào vậy?
Nàng lườm lườm
Dung Vô Ưu:
-
Có
ý gì?
-
Không
có, chỉ là có lòng tốt muốn nhắc nhở tỷ tỷ, thục nữ báo thù, 3 năm chưa muộn.
-
Ta
tự thấy mình không phải thục nữ.
-
Vậy
cũng được. Khi nói đến báo thù rửa hận, lại càng phải biết nhẫn, nếu không thể
nhẫn thì không đáng gọi là Bò Cạp, cùng lắm chỉ làm được …tôm riu thôi.
Chuyện này,
nàng có không muốn cũng đành phải thừa nhận. Vậy nên để ngày sau có thể dứt khoát
và tiêu sái đá bay tên chồng cũ là Tề vương Tiêu Dật Phong, nàng đành mặt dày
quay về Tề Vương Phủ ăn vạ thêm 3 năm nữa vậy. Làm người thì không nên quá tự kỉ
và ảo tưởng sức mạnh, nhưng cái gì cần phòng xa thì vẫn phải phòng cho tốt mới
mong có được ngày lành tháng tốt mà.
Bước lên xe
ngựa, Như Ngọc gỡ chiếc mặt nạ bạc điêu khắc tinh mỹ xuống, rồi yên lặng nhìn vào
gương đồng. Chiếc gương này được đánh bóng bằng kỹ thuật điện hóa nên có bề mặt
nhẵn và bóng vượt trội so với các sản phẩm đương thời, kết hợp với giá gương điêu
khắc thực tinh xảo, số lượng bán ra mỗi năm chỉ 10 cái, ngay cả thái hậu trong
cung muốn có cũng phải xếp hàng chờ đợi. Tất nhiên, đấy là cách Vạn Bảo Lâu của
Vạn Đại nhà nàng làm màu làm mè để bán hàng. Tất nhiên nàng biết loại gương cho
hình ảnh trung thực nhất phải là gương thủy tinh tráng bạc, muốn có cũng không
khó, chỉ cần mở miệng đòi Vạn Đại một tiếng là được, nhưng nàng lại thích cảm
giác có chút mơ hồ không rõ khi nhìn chính mình trong gương đồng, rồi tự hỏi phải
chăng những ngày nàng đang sống này chỉ là một giấc mơ dài? Tại sao một phụ nữ
trẻ 27 tuổi như nàng lại có thể biến thành một đứa trẻ mới lên 7? Tất nhiên, khi
còn ở trong thân xác cũ, nàng cũng thường ngẩn người nhìn chứng minh thư của mình
rồi tự hỏi mình thực sự đã 27 tuổi rồi sao? Có cảm giác như mình vẫn còn chưa bước
qua tuổi 17. Thế giới xung quanh vẫn còn bao nhiêu điều cần học hỏi khám phá, đường
chân trời ở phía trước nhìn vừa hấp dẫn lại vừa xa xôi. Năm nay tuổi sinh học của
cái thân thể này là 17, tuổi của nàng nếu còn sống và không bị đưa tới đây đã là
37, còn tuổi tâm lý của nàng là một ẩn số mà chính nàng cũng không biết rõ. Nói
theo kiểu giễu cợt của Vạn Đại chính là: “Mị còn trẻ, Mị muốn đi chơi!” Khi nào
còn chưa biết nói câu tôi không thể, vậy thì thời gian đã qua cũng chỉ là trải
nghiệm và lịch duyệt, không hề có giá trị kìm hãm bước tiến của con người.
Nàng và 6
người chị em kết nghĩa kim lan đều yêu trò nữ tôn, đều cảm thấy mình bị mắc kẹt trong một
thời đại nam tôn nữ ti, đều chọn con đường tự lập không cần lệ thuộc vào đàn ông,
hơn nữa, đều là đại mỹ nhân. Trong 7 người, nàng không hẳn là người đẹp nhất,
nhưng chắc chắn là người nổi bật nhất, với hình xăm chim phượng đỏ rực cuốn từ
góc trán qua thái dương xuống gò má, gây ra một ấn tượng yêu mị khó tả. Nàng thích
mặc xiêm y chiết eo màu đỏ rực, bởi người khác mặc trang phục như vậy nhìn sẽ có
vẻ dong chi tục phấn tầm thường không chịu nổi, nhưng dáng người thanh lệ uyển
chuyển hàm xúc của nàng cùng khuôn mặt như hoa như ngọc không cần tô điểm phấn
son kết hợp với y phục đó lại tạo ra ấn tượng thướt tha mà rực rỡ. Theo thói thường
ở kinh thành, nếu có giai nhân nào đó mặc gì, chải kiểu đầu nào, dùng trang sức
gì khiến cho mấy nam danh nhân mở miệng ca tụng, thì chúng nữ sẽ lũ lượt bắt chước
mong lây được chút ít phong vận, nhưng nàng lại thấy không thoải mái khi bị người
bắt chước. Với nàng, là con gái không cần phải xinh đẹp nhất, nhưng trong mắt
trong lòng người khác, tuyệt đối phải là độc nhất vô nhị.
Tất nhiên, ăn
mặc như thế là khi nàng sắm vai Phụng cô nương của Hồng Hoa Viện, còn lúc này,
trên người nàng là xiêm áo màu xanh thẫm thêu vô vàn họa tiết li ti bằng chỉ tơ màu trắng
tạo ra một tấm lưới mỏng manh làm dịu đi sắc xanh của vải, vừa đẹp đẽ, vừa quý phái.
Nhưng dù có đẹp đẽ quý giá đến đâu chăng nữa, khi có thêm cái áo lót đặc chế có
tác dụng tăng mạnh vòng eo, giảm nhanh vòng ngực chèn vào bên trong nhằm phá hoại
đường cong, chính là giúp tạo ra cái ấn tượng, kiểu người này có đắp thêm vàng
vào cũng không đẹp nổi. Cuối cùng, đem kết hợp ấn tượng mãnh liệt ấy với chiếc
mặt nạ bạc vô cùng tinh xảo che kín dung mạo chỉ hở ra một chút ở miệng và cằm
cộng thêm ấn tượng oanh động một thời về vụ tai nạn thảm khốc không được ngự y
chữa trị kịp thời dẫn tới hủy dung ngày xưa. Chính là hình ảnh người người đều
biết của vị vương phi xấu nhất trong lịch sử Bắc Chu, Nhan Như Ngọc.
Đã bị chồng
cũ lịch sự mời lên xe ngựa tống ra biệt viện ngoại thành, tất nhiên không thể đường
đường chính chính đi cổng lớn mà xông vào vương phủ nhà hắn để nói chuyện phải
quấy. Như Ngọc cho xe ngựa chạy thẳng tới Bảo Phương Trai, cửa hiệu bán tranh
chữ nổi tiếng nhất nhì trong thành, cũng chính là một phần trong số tài sản hồi
môn của nàng. Cơ thể này có một phụ thân vô cùng thương yêu con gái, biết rằng
con mình xấu như vậy sẽ khó gả, ông ta liền gây dựng dần một Kì quán, một hiệu bán tranh chữ và một
hiệu bán đàn để nàng học quản lý. Tất nhiên hồi môn của nàng không chỉ có chừng
đó, nhưng lợi tức từ 3 nơi này cùng những mối quan hệ giăng mắc như tơ thông
qua đó có sức hấp dẫn rất lớn với các gia đình quyền quý. Bằng không thì hoàng
gia cũng chẳng nhớ đến nàng khi tìm kiếm một ứng cử viên cho vị trí Tề vương
phi.
Vừa xuống
xe ngựa, nàng quả nhiên nhìn thấy Nhan Uyên, cha ruột của thân thể nàng đang ngồi
trong khách sảnh của Bảo Phương Trai, ánh mắt chăm chú thưởng thức một bức
tranh vẽ sông núi. Nhìn thấy nàng, Nhan lão gia không tránh được ánh mắt kinh
ngạc:
-
Ngọc
nhi, sao con lại ở đây. Không phải con nên ở Mai viên sao?
Mai viên là
tên biệt viện ngoại thành mà Tề vương đưa nàng đến ở, trừ mùa đông mai nở ra, nơi
đó không còn bất cứ thứ gì đáng coi là đẹp. Như Ngọc cười nhẹ, đàng hoàng khom
mình thi lễ rồi mới bước tới ngồi xuống, nhỏ nhẹ đáp:
-
Con
gái có chuyện không rõ, muốn xin ý kiến của cha.
-
Có
chuyện gì, con nói xem!
-
Con
nghe nói, điều kiện để bị định tội không có con nối dòng trong thất xuất chi điều
đòi hỏi 2 vợ chồng phải chung sống 3 năm mới tính là hợp lệ, không biết có phải
không?
Nhan Uyên
thở dài, có chút tự suy diễn cùng với tự cho mình là đúng mà tiến sát lại, hạ
giọng khe khẽ an ủi nàng:
-
Ngọc
Nhi, muốn hạ dược Tề vương không phải là chuyện đơn giản. Cha sợ con không gánh
vác nổi hậu quả nếu trêu chọc hắn, hay là bỏ đi! Thực ra sau này con chỉ cần
khi đi ăn vụng nhớ chùi mép sạch sẽ một chút, bọn họ cũng sẽ không quản nhiều.
Như Ngọc suýt
nữa thì sùi bọt mép vì tức giận, ngửa đầu lên trời âm thầm gào thét tự hỏi rốt
cục cái đầu của ông bố hờ nhà mình chứa cái gì bên trong. Nàng nghiến răng, rồi
lại nghiến răng, vò khăn tay, rồi lại vò khăn tay, hồi lâu mới có đủ bình tĩnh để
lên tiếng thêm lần nữa:
-
Cha,
con gái không có ý định tính kế Tề Vương, con chỉ sợ cái danh hào Tề Vương Phi
này không mất đến triệt để thì ngày sau đám đàn bà của hắn sẽ tính kế con mà thôi.
Đây quả là
một viễn cảnh đáng lo đối với Nhan Uyên, vậy là Nhan đại lão gia bèn trầm ngâm
suy tính. Chợt có chủ ý, Như Ngọc thử đề xuất:
-
Hay
là cha tới bảo hắn thay đổi nội dung hưu thư, dùng tội danh không hiếu thuận với
cha mẹ chồng được không?
-
Không
được, như thế là tội khi quân!
Khốn thật, có
cha chồng là tiên đế đúng là … không ổn. Như Ngọc lại thay đổi chủ ý lần
nữa:
-
Vậy
thì ghen tuông được không?
-
Con
à, trong vương phủ còn chưa có cả nha đầu thông phòng, ngươi định đánh ghen với
ai?
-
…Thế
thì tội lắm lời điêu ngoa vậy!
Đây là giới
hạn cuối cùng có thể, trộm cắp hay dâm ô thì quá mất mặt phủ Vĩnh Xuyên Hầu,
Nhan lão gia sẽ không chịu. Có ác tật không thể lo việc tế tự thì không thể xài,
vì năm ngoái nàng đã dùng tư cách Tề vương phi đi tế tự ở Tông miếu một lần rồi.
Ai dè Nhan lão gia vẫn tức đến vểnh râu:
-
Con
gái ta có thể nhan sắc không bằng người, nhưng thông thi thư, hiểu lễ nghĩa, ôn
nhu hòa nhã, khéo hiểu lòng người, sao có thể bị bỏ vì tội danh lắm lời được?
Như Ngọc cảm
thấy đau cả đầu, đưa tay lên nhu nhu trán:
-
Có
quan trọng vậy không? Đằng nào thì sau khi bỏ hắn con cũng không thể tái giá!
Chút danh khí ấy bỏ đi cũng được mà!
Quan trọng
nhất là nếu hưu thư lập tức có hiệu lực, nàng liền không cần tìm cách cùng hắn
dây dưa không rõ những 3 năm. Hòa Bích vô tích sự kia đã nghiên cứu về hiện tượng
ngủ đông của rùa và ếch cả 5 năm nay mà vẫn chưa chế được loại thuốc nào có thể
giúp người giả chết, bằng không thì nàng cũng đã không thèm lên kiệu hoa đi làm
Tề vương phi, dứt khoát giả chết thoát thân từ sớm cho xong. Nhan lão gia đi đi
lại lại trong sảnh một hồi, cuối cùng vỗ vai nàng quả quyết mà nói:
-
Ta
sẽ tìm cách trình bày việc này với hoàng thượng để người làm chủ cho con. Xét
cho cùng, lần này thực ra là hoàng gia có lỗi với con, cũng không thể để Tề vương
kia chiếm hết tiện nghi được.
-
…
Aiz, nói
chuyện với ông bố này còn tệ hại hơn là nói với cái đầu gối, xem ra cái số kiếp
dây dưa không rõ suốt 3 năm này, nàng có trốn cũng không thoát được rồi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét