Nữ chính: Nhan Như Ngọc
Nam chính: Tiêu Dật Phong
Và 1 số nam thanh nữ tú khác.
Chương 1: Sống lại
Nguyễn Như
Ngọc không thể nào quên cái tình cảnh đã đưa đẩy nàng đến thế giới chết tiệt này,
bị cơn đau ập đến từ khắp toàn thân thức tỉnh, nàng choáng váng một hồi mới nhớ
được chuyện gì đã xảy ra. Mặt rất đau, cổ rất đau, lưng ngực bụng đều đau, tay
chân đau nhức nhối, nhưng mà đau như vậy tức là… vẫn còn sống. Nàng khi ấy còn không
mở nổi mắt, chỉ có thể nằm đó âm thầm tự nhủ rằng vụ còn sống này thật đúng là
kỳ tích. Một vụ nổ khí Hydro tương đương 1 quả mìn ở cự ly sát sườn như vậy mà
không chết, đã thế, lại còn nổ trong phòng thí nghiệm của nàng ở trang trại cách
Hà Nội gần 70km, xa trung ương, xa bệnh viện lớn, thực sự cho dù không bị ép chết
ngay thì khả năng xuất huyết nội mà chết trước khi đưa được tới bệnh viện cũng đã
cao ngất, chưa tính hôm đó người làm thuê trong trang trại nghỉ hết sạch vì là
chủ nhật. Mẹ nó chứ, có thể tưởng tượng cảnh 1 bà thím nào đó vào quét dọn phòng
thí nghiệm lỡ làm rơi cái bình gaz rồi sợ nàng mắng nên len lén để vào chỗ cũ
sau đó không dấu vết chuồn đi, kế đó nàng lỡ dại bơm Hydro vừa điện phân được vào
cái bình gaz bị hư hỏng nhẹ đó cho nên khí trong bình mới rò rỉ. Xem ra lần sau
thuê người làm phải chú ý nhiều hơn mới được. Mà chuyện này cũng thật khó giải
quyết, dễ dãi quá thì người ta nhờn, khó tính quá thì người ta sợ rồi giấu diếm
chuyện này chuyện kia sau lưng. Haiz, xem ra vẫn là lần sau tự mình cẩn thận đi,
có lẽ cũng cần lắp camera giám sát phòng thí nghiệm mới tốt, tốn không ít tiền,
nhưng mạng người là quan trọng, ai biết lần sau có được may mắn như thế này không.
Nàng không rảnh để mỗi ngày ngồi xem lại camera, nhưng có nó thì mới mong người
ta tự giác thật thà khai báo được.
Còn nữa, da
mặt đau nhức thế này khả năng cao là hủy dung luôn rồi, có nên im lặng chịu trận
rồi sau này tốn tiền đi phẫu thuật thẩm mỹ không đây? Nàng không bài xích năng
lực cấp cứu của bác sĩ tây y, nhưng nói về chữa trị vết thương và chống viêm thì
nàng mới chính là chuyên gia số 1 (dù chả có bằng cấp nào làm bằng chứng) Dù là
thỏ, dê trong trại hay người làm của nàng bị thương đều là nàng ra tay khâu vá,
đắp thuốc, chỉ cần chống viêm tốt, có thuốc thích đáng làm tổn thương khép miệng
nhanh, không bị làm độc, khâu vá phù hợp, ăn uống kiêng khem thỏa đáng, đều không
để lại sẹo vì tế bào không bị kích ứng đến độ đột biến khỏi trạng thái cũ. Các
loại thuốc này nàng đều chế ra và trữ đủ, nhưng muốn dùng thì … Tối thiểu cũng
phải rời khỏi bệnh viện và gọi điện được cho 1 đứa đàn em nào đấy, mặt đau thế
này, làm sao còn hơi sức để cãi nhau với bác sĩ về vấn đề phác đồ điều trị cơ
chứ? Quyết định rồi, trước hết là gọi điện thoại cho người thân, kế đó, nên khẩn
trương trốn khỏi bệnh viện. Nhưng mà… tay không nhúc nhích được. Mẹ nó chứ, đau
quá đi mất!
Đang đau đến
chảy nước mắt thì nàng nghe thấy có tiếng mở cửa và tiếng chân người cùng mùi
thuốc tiến lại gần. Kế đó là 1 giọng phụ nữ vang lên từ ái và thân mật:
-
Nha
đầu, dậy uống thuốc đi, vết thương sẽ mau lành hơn.
What the
hell? Nha đầu? Còn nữa, mùi thuốc Đông Y này là cái gì?
-
Nào,
nha đầu, thuốc đắng dã tật, nếu ngươi không chịu uống thuốc, vết thương sẽ sưng
tấy, ngày sau sẽ để lại vết sẹo như con rết xấu xí lắm.
Nguyễn Như
Ngọc nhịn nói đến độ khóe miệng hơi co giật, định lừa trẻ con chắc? Vết sẹo mà
giống con rết là do chỉ khâu vết thương không sát trùng tốt nên khuyến mại thêm
cho tổn thương cũ nhiều tổn thương nho nhỏ mới thì mới đúng. Đến đây lại nghĩ đến
lúc rút chỉ, trong ngũ giới có 1 giới cấm dùng rượu và chất gây say, cái này hình
như tính cả moocphin, không có moocphin thì đến lúc rút chỉ làm sao mà qua được
đây. Lại còn, ở 1 nơi xài đông y dược cổ truyền thế này, chỉ khâu đã dùng rốt cục
là thứ của nợ gì đây?
Đang tư lự
thì có một giọng nói trẻ con vang lên:
-
Mẹ,
dùng Nhuyễn Cân Tán đi, có thể chống sưng tấy, lại đề phòng được bệnh nhân giãy
dụa nhúc nhích làm rách miệng vết thương đó!
-
Thiện
Thiện, trẻ con đừng tham gia linh tinh.
-
Mẹ,
là thật đó! Dù sao cũng không gây chết người, có gì mà không thử được ? Dù
sao bạn nhỏ này cũng không nên cử động nhiều mà !
-
Cái này…
Aiz, nghe con lần này vậy !
Nguyễn Như Ngọc hơi
bình tĩnh lại. Dù sao sốc thì cũng sốc đủ rồi. Dẹp đám lời thoại kì quái kia
sang bên chưa xét đến vội. Nghĩ một chút thì Nhuyễn Cân Tán trong truyền thuyết
ấy, nghe đồn là loại thuốc khiến người ta gân xương mềm nhũn, không tài nào nhúc
nhích được, dự là có tác dụng làm tụt đường huyết. Thứ gây tụt đường huyết mạnh
như vậy, hiển nhiên là có tác dụng chống viêm. Hơn nữa, các loại thuốc ở trang
trại nhà nàng chắc nàng không có duyên dùng thật rồi. Bây giờ mà lập tức chế
thuốc mới thì có thể làm ra được thứ gì tốt đây ? Muốn làm khép miệng vết
thương nhanh, cần phải có một thứ có thể tiêu độc, lại cực dương, giá có dentie
ở đây thì tốt rồi, nhưng than nung của ruột cà muối 3 năm muốn có là có ngay được
sao ? Có lẽ, không có trâu đành bắt chó đi cày vậy. Cố nén cơn đau, nàng mở
miệng :
-
Trong
nhà có trái ô mai không ?
-
Có,
nha đầu, ngươi khô miệng, muốn ngậm 1 trái sao ?
-
Dạ không,
đem trái ô mai bỏ vào nồi đất rồi nung tồn tính thành than, có thể dùng trị thương.
-
Cái này…
chưa biết hiệu quả ra sao, nhưng nếu dùng thì da ngươi sẽ hỏng hết đó, nha đầu.
Thiện Thiện, đứng lại đó, con chạy đi đâu vậy ?
Nguyễn Như Ngọc
không đôi co nữa, bảo trì im lặng, chờ cơn đau dịu đi mới cố gắng nhẫn nhịn giải
thích tiếp :
-
Không
đặt thuốc trực tiếp lên vết thương sẽ không sao. Chỉ cần cách một lớp vải để chất
độc trong vết thương bị thuốc rút ra ngoài là tốt rồi.
-
Không
phải là thêm, mà là bớt sao ?
Giọng nói kia như
bừng tỉnh đại ngộ, sau đó sảng khoái đáp ứng :
-
Vậy
ta lập tức đi làm !
Aiz, nói chuyện với
dân Đông Y có đẳng cấp quả thực dễ hơn nói chuyện với dân Tây Y. Nhưng mà, đứa
bé kia gọi nàng là bạn nhỏ là sao đây ? Mấy thứ ngôi nhân xưng và tên thuốc
kỳ quái vừa rồi lại là sao đây ? Thế kỉ 21 cho phép tồn tại cosplay và
phim cổ trang, nhưng thầy thuốc Đông Y giỏi thì nhiều như lông lươn vậy, mỗi lần
gặp người làm Đông Y và nghe họ chém gió, Nguyễn Như Ngọc thường âm thầm tự hỏi
rốt cục họ có hiểu mình đang nói gì không ? Có thực sự hiểu âm dương với
ngũ hành nó là cái gì không ? Còn nữa, người Việt Nam, cho dù đầu óc có sính
chữ đến đâu, cũng tuyệt đối không đặt tên con là Thiện Thiện, đứa bé gái nào mà
tên kêu như vậy đi học nhất định bị bạn bè trêu chọc đến chết. Aiz, không hiểu
nổi nữa thì không nghĩ nữa ! Dù có lỡ xuyên không thì có vẻ lời thoại mất
trí nhớ nàng cũng không xài được rồi, làm gì có ai mất trí nhớ mà còn chơi trò
trên thông thiên văn dưới tường địa lý như thế cơ chứ ! Hơn nữa, xảy ra
chuyện như vậy được cũng không khỏi quá thần kì đi.
Ấy vậy mà 3 hôm
sau, khi cảm thấy đã có thể mở mắt và thi thoảng rời phòng một chút trên một cái
xe lăn bánh đẽo bằng gỗ, Nguyễn Như Ngọc rơi lệ mà chấp nhận 1 sự thật nhìn thấy
bằng mắt. Nàng thực sự… xuyên không rồi.
Thực ra ngày thứ
2 sau khi nàng tỉnh lại, người nhà của thân thể này đã tìm đến nơi. Nghe kể lại,
Dung đại phu trong lúc đi hái thuốc tìm thấy Như Ngọc trong một đám dây mây vắt
ngang lưng chừng núi gai góc, toàn thân đầy máu, tuy không gãy cái xương nào,
nhưng cao thấp đều là vết gai cào. Vợ chồng Dung đại phu đều hành nghề y, vợ chữa
cho phụ nữ, chồng chữa cho nam giới, tuy nhiên việc khâu vết thương thì Dung
phu nhân run tay không làm được, vẫn phải cảm phiền Dung đại phu ra tay, trước
mặt người nhà nàng, Dung phu nhân lại đứng ra nhận công để bảo vệ danh tiết cho
nàng. Con mẹ nó, danh tiết gì 1 con nhóc chưa có ngực chưa có mông chứ ?
Nghe sơ sơ đã thấy thế giới này là một nơi đàn bà khó sống rồi! Đám người đến
luôn miệng gọi nàng là đại tiểu thư, đại tiểu thư, thái độ đủ cung kính, cho thấy
ở nhà thân thể này được đối xử không bạc. Đối với Như Ngọc thì cung kính có thừa
như vậy, nhưng đối với gia đình Dung đại phu thì ngay từ giọng nói đã lộ ra ý
khinh thị, giằng co được một lúc, đại ý bọn họ thì muốn đưa Như Ngọc về thành
ngay, gia đình Dung đại phu thì ngăn cản, nói nàng cần ở yên 1 chỗ tĩnh dưỡng.
Cuối cùng thì Như Ngọc nổi bão, đuổi tất cả bọn gia nhân ra ngoài, sau đó lại
thay đổi thái độ 180 độ thành hòa nhã mà xin lỗi gia đình Dung đại phu vì thái độ
của kẻ dưới nhà mình. Bọn họ chết lặng hồi lâu, dường như là quá kinh ngạc đi,
sau đó Dung phu nhân ngậm ngùi vừa vuốt tóc nàng vừa nói :
-
Nha đầu,
ta luôn cảm thấy việc con rơi xuống vực núi thực bất thường, để con về nhà ta rất
lo lắng, lại không có cách nào nói không với người ta, nhưng nhìn con thế này,
tuy còn nhỏ mà đã thực hiểu biết, vậy sau này cũng phải biết nhìn trước ngó
sau, tự bảo vệ mình cho tốt, biết chưa ?
Tình cảm chân thành
của bà làm Như Ngọc xúc động, nàng thấy hơi nghẹn giọng, lại nghĩ thời cơ này
thực tốt không thể bỏ lỡ, bèn dùng cái giọng nghèn nghẹn đó rủ rỉ nhờ vả :
-
Dung
bá phụ, Dung bá mẫu, con lần này còn sống thực ngoài ý muốn. Có những chuyện không
đủ bằng chứng thì không thể nói linh tinh. Xin bá phụ bá mẫu bảo với họ là con đã
mất trí nhớ, không biết nhà mình ở đâu nên 2 người mới chậm trễ chuyện thông báo
cho nhà họ, có được không ?
Hai người lớn lặng
im một hồi, sau đó Dung đại phu bùi ngùi cảm thán :
-
Được
rồi, nha đầu, mất trí nhớ cũng tốt, nhưng con có chắc là con qua được hỏa nhãn
kim tinh của Mộ phu nhân không ? Không làm thì thôi, nhưng lỡ để người ta
nhận ra con tính kế người ta thì sẽ càng không hay.
Như Ngọc nghĩ thầm,
không qua được mới là lạ, ta đây thực sự chẳng nhớ gì về chuyện nhà của khối thân
thể này cả, tuy nhiên, đem cái đầu 27 tuổi của nàng ra để giả làm một cô bé con
7 tuổi, quả thực là quá sức a. Không khác gì đưa cho nàng một cây đại đao bề rộng
1 gang tay, sống đao dày 1 phân và bảo nàng dùng nó chẻ 1 hạt gạo ra thành 8 phần
ấy. Đúng là giết gà dùng dao mổ trâu mà. Vậy là nàng trầm mặc, sau đó mập mờ trả
lời :
-
Con
không biết, nhưng nếu con còn nhớ thì càng không tốt, chỉ có thể đi bước nào tính
bước đó thôi !
-
Con bé
này, còn nhỏ như vậy mà đã ăn nói già đời như vậy, rốt cục ở đó con đã phải ăn
bao nhiêu khổ rồi ! Đáng thương quá !!!
Dung phu nhân bật
khóc làm Như Ngọc có chút khóc dở mếu dở. Xem ra diễn vai tiểu cô nương cũng không
phải nghề của nàng, có lẽ nên ở lại đây chuyên chú quan sát Dung Thiện Thiện nhà
Dung đại phu 1 thời gian để học hỏi cho tốt biểu hiện cần có của một bé gái tiêu
chuẩn mới là chính đạo. Nhưng suy tính là một chuyện, hiện thực lại là một chuyện
khác. Không để cho nàng có cơ hội tìm đường xoay chuyển, đám gia nhân đã dùng tốc
độ nhanh nhất đưa đến một cỗ xe ngựa bên trong lót nệm lông chim thật dày, thật
êm. Sau đó nhanh chóng khiêng nàng ra xe để rời khỏi nhà của « tên lang băm »
hồi phủ, hứa hẹn ngay sau đó sẽ có ngự y trong cung đến điều trị cho nàng. Quan
ngại sâu sắc về trình độ y thuật của ngự y trong cung, Như Ngọc nghĩ đến cái phận
cá nằm trên thớt của mình mà chán nản.
Xe ngựa thực xóc,
tuy có nệm dày bảo vệ da thịt, nhưng Như Ngọc không tránh khỏi một trận đầu óc
quay cuồng, phần lưng đột nhiên đau xót, xem ra thuốc ở lớp vải băng đã lọt vào
vết thương bị nứt vỡ, thế là xăm đen lưng miễn phí thật rồi. Tiếp đó là 1 cú xóc
làm nàng đập mạnh đầu vào thành xe, khu vực trán và thái dương buốt và xót, lần
này thì xăm đen mặt miễn phí, hình ảnh hẳn là trừu tượng.
Tiếp đó, xe ngựa
phải dừng lại vì gặp cướp.
Tiếp đó, bọn cướp
mang xe ngựa về sơn trại nhà chúng, bàn bạc xem nên đòi bao nhiêu tiền chuộc.
Vậy là ít nhất
trong dăm bữa nửa tháng, không cần phải gặp bất cứ thái y nào, Như Ngọc thở phào
nhẹ nhõm. Thuốc ở vết thương vốn có tác dụng tiêu độc mạnh mẽ lại làm vết thương
nhanh khép miệng nên không thay thuốc nhiều ngày cũng không thành vấn đề. Mấy ngày tới có
cháo ngũ cốc ăn thì tốt, không thì nhịn ăn chờ khi gần hồi phục lại ăn bù, sẽ càng
dễ kích thích năng lực tái tạo của cơ thể. Còn vết đen trên mặt, ngày sau chọn
một hình xăm đẹp màu đỏ xăm đè lên là bảo đảm đẹp hơn cũ. Bây giờ không nhân dịp
này khai thác thông tin của 2 nữ tỳ đi cùng thì còn chờ đến khi nào. Nàng cũng
không thể về nhà của khối thân thể này trong tình trạng mơ mơ hồ hồ cái gì cũng
không biết, nhất là khi chuyện mờ ám khuất tất đang xảy ra một cách ly kì thế này.
Có cảm giác khối thân thể này có một bà mẹ kế thâm sâu khó lường nha !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét