Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

Chương 3: Tiễn thần thì dễ, thỉnh thần thì khó

Vương phi báo thù

Thể loại: cổ đại, 1/2 nữ tôn, xuyên không, oan gia, hài
Nữ chính: Nhan Như Ngọc
Nam chính: Tiêu Dật Phong
Và 1 số nam thanh nữ tú khác.


Chương 3: Tiễn thần thì dễ, thỉnh thần thì khó

Viện chủ Hồng Hoa Viện thường được gọi là Phụng cô nương, do trên mặt nàng, ở chỗ góc trán cuốn qua thái dương xuống gò má có một đồ án xăm hình hỏa phụng hoàng cực kì mỹ lệ. Hồng Hoa Viện là một trang viên gần Thương Sơn ở cách kinh thành 2 dặm, thu lưu rất nhiều trẻ mồ côi và phụ nữ không nơi nương tựa. Đàn bà hay trẻ con sống ở đó đều được dạy chữ, ngoài ra được phép chọn học một trong các nghề gốm, rèn, nông, thêu thùa may vá, làm thuốc, chăn nuôi. Hồng Hoa Viện đã lập ra hơn 5 năm, cũng mở một cửa hàng bày bán các thành phẩm người trong viện làm được giá cả phải chăng trong thành được gần 4 năm. Cũng có những đứa bé được đưa tới cửa hàng này để học buôn bán. Nghe đồn sinh hoạt phí trong viện là do Phụng cô nương này mỗi tháng bù thêm. Nghe nói trước kia nàng thường tới ở rất lâu trong viện mới rời đi, nhưng từ hơn một năm nay thì thường xuyên vắng mặt, chỉ cho người mang tiền bạc tới. Người trong viện không ai biết lai lịch hay tên thật của viện chủ, nhưng vì nàng còn trẻ nên đều gọi nàng 1 tiếng tỷ tỷ. Có kẻ nói nàng là tiểu thiếp của nhà giàu nào đó phát tâm làm từ thiện. Có kẻ nói nàng là cô nương thanh lâu. Có kẻ nói nàng là con gái trong giang hồ, thậm chí còn là con gái nhân vật giang hồ đại đạo nào đó chuyên cướp của người giàu chia cho kẻ nghèo.

Tiêu Dật Phong đọc bản báo cáo sơ lược đến không thể sơ lược hơn do ám vệ của mình thu thập được, sau đó ngả mình tựa vào lưng ghế, hồi tưởng về cuộc gặp gỡ thoáng qua với con phượng hoàng đỏ rực kia cách đây 2 năm, trong lòng đột nhiên cảm thấy phiền muộn không chịu nổi. Để đích thân xâm nhập địch quốc xử lý chuyện cải tổ lại mạng lưới thám báo, 2 năm trước hắn diễn một vở kịch giả chết. Để tạo ra ấn tượng trung thực hơn nữa, hoàng huynh hay đùa ác của hắn nhằm vào lúc hắn không thể trở mình bèn dàn dựng cho hắn một cuộc hôn nhân y như trò cười, có thể khiến người đã chết thật nằm trong quan tài cũng phải bật dậy mà phản đối. Thế nên khi vừa quay về vương phủ, hắn không nói hai lời, liền lập tức đá vương phi cưới hỏi đàng hoàng của mình ra Mai viên bằng một bức hưu thư nội dung vô lý đùng đùng, rồi bỏ đi săn liền một tháng, để toàn bộ hậu trường nát bét ấy lại cho kẻ châm ngòi ra chuyện này ở đó mà xử trí. Không ngờ cái tên cậy mình là hoàng thượng ấy lại không chịu đứng ra giải quyết, chỉ duy trì một loại thái độ, ấy là mỗi khi nhìn thấy hắn lại nhịn cười như thể sắp bị nội thương đến nơi. Buổi vi hành đêm hoa đăng ấy còn có mặt tứ đệ và Sở tướng quốc, rõ ràng hoàng huynh biết cả 3 người bọn hắn đều vừa ý Phụng Nhi, nhưng lại chơi xấu có một mình hắn. Bây giờ thì hay rồi, ngay cả danh hiệu thiên hạ đệ nhất bạc tình lang hắn cũng đã nhận. Mà vấn đề không phải ở chỗ hắn đối với Phụng Nhi có phải tình cảm khắc cốt ghi tâm hay không. Vấn đề là cách cư xử của hoàng huynh đã khiến hắn cảm thấy vô cùng mất mát, vô cùng đau lòng.  

Nhưng bình tĩnh lại một chút mà suy nghĩ, Nhan Như Ngọc cũng chỉ là một nạn nhân của trò đùa này. Xét kỹ ra, còn có phần đáng thương hơn hắn. Một cô gái từ nhỏ đã mất mẹ, cha thường xuyên vì công sự bận rộn mà vắng nhà. Mặc dù không ai điều tra, nhưng rất nhiều người tin tưởng nàng gặp kiếp nạn, còn mất đi dung mạo xinh đẹp là do kế mẫu hãm hại. Mới 16 tuổi đầu đã bị ép gả cho một người chết. Đến năm 17 tuổi thì bị chồng bỏ. Hắn vẫn còn nhớ rõ bộ dạng nàng nhỏ bé đứng trong hành lang của điện Thái Hòa, đầu cúi gằm lí nhí nói, chỉ cần chịu khó bôi thuốc, vết sẹo trên mặt sau này sẽ tốt hơn. Hắn còn nhớ rõ, loại thuốc ấy có màu vàng nghệ, trên trán và gò má trái của nàng có những cái bớt mờ khá lớn màu đen chạy loằng ngoằng như rễ cây, dáng vẻ co ro trông đáng thương như một con mèo tam thể vừa bị rơi xuống nước. Kết quả, hắn còn đánh cho tứ đệ một trận vì đã trêu chọc giễu cợt nàng. Thôi thì, cứ coi như đây cũng là một loại duyên phận vậy.

Thở dài một tiếng, Tiêu Dật Phong cao giọng gọi:

-          Ai đang ở ngoài đó!
-          Dạ bẩm vương gia, là tiểu nhân!

Tiếng thưa bẩm cung kính của Lưu quản gia vang lên. Đưa tay nhu nhu trán, Tiêu Dật Phong hạ mệnh lệnh:

-          Ngày mai đưa kiệu lớn tới Mai viên đón vương phi trở về. Gọi người của Vạn Bảo Trai đem ít hàng tốt đến để nàng tự mình lựa chọn. Nói là buổi tối trở về ta có chuyện muốn nói với nàng.
-          Tiểu nhân đã biết!
-          Sắp xếp lại Lưu Phương Viên rồi để vương phi đến ở đó.
-          Tiểu nhân đã biết!
-          Ngày hôm trước đuổi vương phi đi, là do bổn vương sai trước, sau này các ngươi liệu mà cư xử với nàng cho phải phép.
-          Tiểu nhân đã biết.
-          Lui xuống đi!
-          Vâng, thưa vương gia.

Trước mắt, Tiêu Dật Phong cảm thấy mình cũng chỉ có thể làm thế. Tốt hơn nữa là ngày mai vào triều liền nói cho rõ ràng với cái con người cậy mình là vua kia, sau này chuyện nạp trắc phi với phu nhân của phủ Tề vương, cảm phiền hắn ta đừng quản. Còn nếu hắn thực sự muốn quản, vậy thì cứ chờ đống tấu chương về chuyện lập hậu ập đến đè chết hắn đi.

Bây giờ thì đến lượt Lưu quản gia đau đầu. Vương gia quyết định đón vương phi về, thoạt nghe là chuyện tốt, một năm qua nàng làm nữ chủ nhân vương phủ, mặc dù đối với kẻ ăn người ở không thân thiện, từ ái, nhưng cũng không khắc nghiệt khó khăn. Khi mời sư gia cho tiểu thế tử, còn tuyển chọn trong con cái của người làm trong phủ 10 đứa bé đến làm bạn học, trong đó có cháu nội của hắn. Đông Đông nhà hắn từ khi được làm bạn học của thế tử, càng ngày càng chững chạc hiểu chuyện khiến cả nhà hắn đều vui vẻ. Nhưng mà cái Lưu Phương Viên kia, chính là tiểu viện xa chỗ ở của vương gia nhất, như vậy còn không phải nói mời vương phi về vương phủ ngồi làm vì sao? Vị vương phi này, cứ nhìn cách nàng ta quản lý những cửa hàng cửa hiệu và trang viện hồi môn cũng đủ biết là loại người không dễ trêu chọc, ngày thường vốn đã là dạng âm tình bất định. Tính tình vương gia thì thất thường tùy hứng. Đôi bên tương kính như băng. Cứ nghĩ đến cảnh ngày sau có 2 con hổ cùng ở chung 1 chuồng là lão đã thấy không rét mà run. Đến lúc này mà lão còn không lo cái nạn trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết thì thực không xứng để ngồi lên cái ghế quản gia của phủ Tề Vương này nữa. Hắn rất muốn gào thật to lên, vương gia, mấy món nữ trang của Vạn Bảo Trai không đủ để dỗ con cọp mẹ này đâu. Nhưng phận người dưới, không được phép cũng không thể đi quản chuyện riêng tư của chủ tử.

Đau đầu a!

Đau tim a!

Tuy trong lòng rối bời, nhưng lệnh trên khó cãi. Lưu quản gia suy đi tính lại, cảm thấy nếu chỉ có mình lão đưa kiệu đến, khả năng rất cao là nữ chủ tử âm tình bất định kia sẽ không thèm quay về. Đừng có đùa, nàng ta là người muốn xua đi liền xua đi, muốn vẫy lại liền vẫy lại sao? Còn vương gia, chắc chắn trong lòng cho rằng đón nàng quay về đã là ban ơn cho nàng ta rồi, có thể mở miệng nhận lỗi đã là nghĩa cử cao đẹp nhất rồi, muốn vương gia hạ mình hơn thế, chính là muốn tìm chết. Cuối cùng, lão quyết định đem theo tiểu thế tử Tiêu Dực, dù sao cũng là mẹ con 1 năm trời, ngày vương phi rời vương phủ, thế tử còn kêu khóc níu kéo đòi đi cùng nàng, để tiểu thế tử dỗ nàng quay về chắc là không có vấn đề gì đi. Bé Tiêu Dực nghe nói sẽ được đi gặp mẫu thân thì vui mừng đến mức chạy vòng quanh, lộn cù mèo 3 vòng. Tình cảm mẹ con tốt như vậy, hẳn là không có vấn đề gì đi.

Sau đó, Lưu quản gia phải lặng lẽ rơi lệ mà đem kiệu không quay về thành. Tề vương phi kia, không nói sẽ về, cũng không nói sẽ không về, đơn giản là không cho lão cơ hội mở miệng, liền sai người đưa lão ra phòng khách tiếp đãi, còn bản thân thì ôm tiểu thế tử đi mất, sau đó lão muốn gửi lời nhắn, chưa mở miệng đã bị tỳ nữ của nàng gạt đi, lão lại xin gặp vương phi có chuyện cần thưa, chưa nói hết câu cũng đã bị người ta gạt đi, cuối cùng gửi cho lão một lời nhắn là tiểu thế tử nhớ mẹ, rất cảm ơn Lưu quản gia đã đưa tiểu thế tử đến, vương phi sẽ giữ thế tử lại chơi mấy ngày rồi cho người đưa về, sau đó tống tiễn lão ra cửa. Lão đã biết mà, ngay từ đầu lão đã biết rồi mà, con cọp mẹ này tuyệt đối không phải sinh vật gì tốt lành.

Nhìn Lưu quản gia lủi thủi rời đi, vị nữ tỳ đã phụ trách tiếp đón lão quay vào sân, liền trừng mắt bất mãn nhìn vị mệnh phụ áo xanh đang dắt tay một cậu bé đi ra, lên án:

-          Ngày thường Lưu quản gia đối với tỷ không bạc, tỷ lại đang tâm tính kế lão!

Như Ngọc cười nhẹ như lông hồng:

-          Lão đến đây lại mang cả Dực nhi đến, còn không phải định tính kế ta sao? Nếu ta để kẻ dưới tính kế mình, ngày sau sẽ quản bọn họ thế nào?
-          Lão Đại… lão mang thế tử đến, là vì lão sợ tỷ có được không?
-          Trông ta giống loại người ăn thịt người không nhả xương lắm sao?

Nàng kia giơ 2 tay, ngửa cổ nhìn trời bất lực, cuối cùng thở hắt ra một tiếng:

-          Aiz, thôi đi! Không bàn mấy đề tài này trước mặt trẻ con. Dực nhi, lại đây dì ôm 1 cái!

Tiêu Dực không cần được mời lần thứ 2, liền bổ nhào đến rúc vào ngực nàng gọi lớn:

-          Dì Nhu!
-          Ngoan quá!

Như Ngọc liếc một cái xem thường:

-          Còn nhỏ như vậy đã hiếu sắc như vậy, ngươi thật đúng là tai họa tương lai cho con gái trong thành.

Dực nhi nheo mắt, liếc nàng một cái xem thường không kém:

-          Mẫu thân, người là ganh tỵ với sắc đẹp của dì Nhu phải không?

Như Ngọc rất muốn chỉ tay chửi mắng 1 câu thống khoái: “Tiểu tử thối, ta không có đứa con mất nết như ngươi!” Nhưng lại cảm thấy mắng thế quá nặng, sẽ làm tổn hại tâm hồn trẻ thơ của ai đó. Vậy là hít sâu 3 lần để giải tỏa, sau đó vừa quay lưng đi vào vừa than thở:

-          Cái gì gọi là nam nhân ? Chính là năm 7 tuổi, thích cô nương xinh đẹp thanh thuần 20 tuổi, năm 17 tuổi, vẫn thích cô nương xinh đẹp thanh thuần 20 tuổi, năm 27 tuổi, 37 tuổi, 47 tuổi, 57 tuổi, vẫn thích cô nương xinh đẹp thanh thuần 20 tuổi. Thực là 1 sinh vật chung tình nhất thiên hạ.

Đám tỳ nữ trong sân nghe vậy đều cười trộm, ngay cả Mạc Nhu cũng cảm thấy dở khóc dở cười. Dực nhi ngẩn người chột dạ, biết là mình vừa bị mẫu thân mắng rồi, nhưng cụ thể là mắng như thế nào thì… không hiểu gì hết luôn. Nó không muốn tỏ ra ngốc trước mặt dì Nhu và các tỷ tỷ xinh đẹp, vậy là âm thầm ghi nhớ lại 1 lần câu mẫu thân vừa nói, chờ khi nào về nhà liền nhờ sư gia giải nghĩa cho vậy. 

Chương 2: Thục nữ báo thù, 3 năm không muộn

Vương Phi báo thù

Thể loại: cổ đại, 1/2 nữ tôn, xuyên không, oan gia, hài
Nữ chính: Nhan Như Ngọc
Nam chính: Tiêu Dật Phong
Và 1 số nam thanh nữ tú khác.


Chương 2: Thục nữ báo thù, 3 năm không muộn

Vào cái ngày mà Như Ngọc đập bàn tuyên bố nàng sẽ báo thù chồng cũ, lũ em gái ruột thừa của nàng đều thấy không rét mà run, trong lòng âm thầm ôn lại những trò tai ác mà nàng đã dàn dựng nhằm chống lại những kẻ trót đắc tội với chị em nhà nàng. Chỉ có tri kỉ số một của nàng, thiếu cốc chủ Dược Cốc Dung Vô Ưu là hảo tâm nhắc nhở:

-          Sau 3 năm chung sống không có con nối dõi mới thực sự phạm thất xuất chi điều như nội dung hưu thư hắn viết cho tỷ. Tỷ và hắn tuy đã cưới hỏi đàng hoàng được hơn 1 năm, nhưng chưa từng sống chung đó!

Tuy rằng khi có đủ thời gian ngồi suy đi tính lại thì nàng thực thông minh, nhưng ngày thường vẫn là một đại diện điển hình cho tuýp người máu lên não chậm, vậy nên nàng chưa hiểu ý của Dung Vô Ưu lắm, chỉ có thể mờ mịt nhìn, chờ nàng ta nói tiếp. Dung Vô Ưu bèn thủng thẳng tặng cho nàng một tiếng sét giữa trời quang mây tạnh:

-          Nghĩa là tỷ phải ở lì trong Tề Vương phủ, bám chặt hắn 3 năm thì hưu thư mới có giá trị pháp lý. Nếu 2 người ly thân, tỷ tới biệt viện sống, hưu thư ấy căn bản không có giá trị thực tế. Tuy nói hắn chính là pháp luật, bây giờ hắn nói đã bỏ tỷ cũng không ai dám ý kiến, nhưng nếu có ngày hắn phát hiện ra chỗ tốt của tỷ, muốn dùng cuộc hôn nhân này buộc chân tỷ lại, lúc đó tỷ định làm như thế nào?

Ngây đơ ra mất một lúc, Như Ngọc mới yếu ớt trả lời lại:

-          Nếu ta cứ ở lỳ trong phủ không chịu đến biệt viện, hắn sẽ nghĩ là ta đeo bám để cầu cạnh sự thương hại của hắn. Bây giờ ta đã tức đến nội thương luôn rồi, không muốn bị chọc cho tức thêm nữa đâu!

Dung đại mỹ nhân trầm ngâm một hồi nhìn nhìn nàng, sau đó thở dài vỗ về mái tóc đen bóng của nàng, than nhẹ:

-          Lão Đại, da mặt tỷ mỏng đi từ lúc nào vậy?

Nàng lườm lườm Dung Vô Ưu:

-          Có ý gì?
-          Không có, chỉ là có lòng tốt muốn nhắc nhở tỷ tỷ, thục nữ báo thù, 3 năm chưa muộn.
-          Ta tự thấy mình không phải thục nữ.
-          Vậy cũng được. Khi nói đến báo thù rửa hận, lại càng phải biết nhẫn, nếu không thể nhẫn thì không đáng gọi là Bò Cạp, cùng lắm chỉ làm được …tôm riu thôi.

Chuyện này, nàng có không muốn cũng đành phải thừa nhận. Vậy nên để ngày sau có thể dứt khoát và tiêu sái đá bay tên chồng cũ là Tề vương Tiêu Dật Phong, nàng đành mặt dày quay về Tề Vương Phủ ăn vạ thêm 3 năm nữa vậy. Làm người thì không nên quá tự kỉ và ảo tưởng sức mạnh, nhưng cái gì cần phòng xa thì vẫn phải phòng cho tốt mới mong có được ngày lành tháng tốt mà.

Bước lên xe ngựa, Như Ngọc gỡ chiếc mặt nạ bạc điêu khắc tinh mỹ xuống, rồi yên lặng nhìn vào gương đồng. Chiếc gương này được đánh bóng bằng kỹ thuật điện hóa nên có bề mặt nhẵn và bóng vượt trội so với các sản phẩm đương thời, kết hợp với giá gương điêu khắc thực tinh xảo, số lượng bán ra mỗi năm chỉ 10 cái, ngay cả thái hậu trong cung muốn có cũng phải xếp hàng chờ đợi. Tất nhiên, đấy là cách Vạn Bảo Lâu của Vạn Đại nhà nàng làm màu làm mè để bán hàng. Tất nhiên nàng biết loại gương cho hình ảnh trung thực nhất phải là gương thủy tinh tráng bạc, muốn có cũng không khó, chỉ cần mở miệng đòi Vạn Đại một tiếng là được, nhưng nàng lại thích cảm giác có chút mơ hồ không rõ khi nhìn chính mình trong gương đồng, rồi tự hỏi phải chăng những ngày nàng đang sống này chỉ là một giấc mơ dài? Tại sao một phụ nữ trẻ 27 tuổi như nàng lại có thể biến thành một đứa trẻ mới lên 7? Tất nhiên, khi còn ở trong thân xác cũ, nàng cũng thường ngẩn người nhìn chứng minh thư của mình rồi tự hỏi mình thực sự đã 27 tuổi rồi sao? Có cảm giác như mình vẫn còn chưa bước qua tuổi 17. Thế giới xung quanh vẫn còn bao nhiêu điều cần học hỏi khám phá, đường chân trời ở phía trước nhìn vừa hấp dẫn lại vừa xa xôi. Năm nay tuổi sinh học của cái thân thể này là 17, tuổi của nàng nếu còn sống và không bị đưa tới đây đã là 37, còn tuổi tâm lý của nàng là một ẩn số mà chính nàng cũng không biết rõ. Nói theo kiểu giễu cợt của Vạn Đại chính là: “Mị còn trẻ, Mị muốn đi chơi!” Khi nào còn chưa biết nói câu tôi không thể, vậy thì thời gian đã qua cũng chỉ là trải nghiệm và lịch duyệt, không hề có giá trị kìm hãm bước tiến của con người.

Nàng và 6 người chị em kết nghĩa kim lan đều yêu trò nữ tôn, đều cảm thấy mình bị mắc kẹt trong một thời đại nam tôn nữ ti, đều chọn con đường tự lập không cần lệ thuộc vào đàn ông, hơn nữa, đều là đại mỹ nhân. Trong 7 người, nàng không hẳn là người đẹp nhất, nhưng chắc chắn là người nổi bật nhất, với hình xăm chim phượng đỏ rực cuốn từ góc trán qua thái dương xuống gò má, gây ra một ấn tượng yêu mị khó tả. Nàng thích mặc xiêm y chiết eo màu đỏ rực, bởi người khác mặc trang phục như vậy nhìn sẽ có vẻ dong chi tục phấn tầm thường không chịu nổi, nhưng dáng người thanh lệ uyển chuyển hàm xúc của nàng cùng khuôn mặt như hoa như ngọc không cần tô điểm phấn son kết hợp với y phục đó lại tạo ra ấn tượng thướt tha mà rực rỡ. Theo thói thường ở kinh thành, nếu có giai nhân nào đó mặc gì, chải kiểu đầu nào, dùng trang sức gì khiến cho mấy nam danh nhân mở miệng ca tụng, thì chúng nữ sẽ lũ lượt bắt chước mong lây được chút ít phong vận, nhưng nàng lại thấy không thoải mái khi bị người bắt chước. Với nàng, là con gái không cần phải xinh đẹp nhất, nhưng trong mắt trong lòng người khác, tuyệt đối phải là độc nhất vô nhị.

Tất nhiên, ăn mặc như thế là khi nàng sắm vai Phụng cô nương của Hồng Hoa Viện, còn lúc này, trên người nàng là xiêm áo màu xanh thẫm thêu vô vàn họa tiết li ti bằng chỉ tơ màu trắng tạo ra một tấm lưới mỏng manh làm dịu đi sắc xanh của vải, vừa đẹp đẽ, vừa quý phái. Nhưng dù có đẹp đẽ quý giá đến đâu chăng nữa, khi có thêm cái áo lót đặc chế có tác dụng tăng mạnh vòng eo, giảm nhanh vòng ngực chèn vào bên trong nhằm phá hoại đường cong, chính là giúp tạo ra cái ấn tượng, kiểu người này có đắp thêm vàng vào cũng không đẹp nổi. Cuối cùng, đem kết hợp ấn tượng mãnh liệt ấy với chiếc mặt nạ bạc vô cùng tinh xảo che kín dung mạo chỉ hở ra một chút ở miệng và cằm cộng thêm ấn tượng oanh động một thời về vụ tai nạn thảm khốc không được ngự y chữa trị kịp thời dẫn tới hủy dung ngày xưa. Chính là hình ảnh người người đều biết của vị vương phi xấu nhất trong lịch sử Bắc Chu, Nhan Như Ngọc.

Đã bị chồng cũ lịch sự mời lên xe ngựa tống ra biệt viện ngoại thành, tất nhiên không thể đường đường chính chính đi cổng lớn mà xông vào vương phủ nhà hắn để nói chuyện phải quấy. Như Ngọc cho xe ngựa chạy thẳng tới Bảo Phương Trai, cửa hiệu bán tranh chữ nổi tiếng nhất nhì trong thành, cũng chính là một phần trong số tài sản hồi môn của nàng. Cơ thể này có một phụ thân vô cùng thương yêu con gái, biết rằng con mình xấu như vậy sẽ khó gả, ông ta liền gây dựng dần một Kì quán, một hiệu bán tranh chữ và một hiệu bán đàn để nàng học quản lý. Tất nhiên hồi môn của nàng không chỉ có chừng đó, nhưng lợi tức từ 3 nơi này cùng những mối quan hệ giăng mắc như tơ thông qua đó có sức hấp dẫn rất lớn với các gia đình quyền quý. Bằng không thì hoàng gia cũng chẳng nhớ đến nàng khi tìm kiếm một ứng cử viên cho vị trí Tề vương phi.

Vừa xuống xe ngựa, nàng quả nhiên nhìn thấy Nhan Uyên, cha ruột của thân thể nàng đang ngồi trong khách sảnh của Bảo Phương Trai, ánh mắt chăm chú thưởng thức một bức tranh vẽ sông núi. Nhìn thấy nàng, Nhan lão gia không tránh được ánh mắt kinh ngạc:

-          Ngọc nhi, sao con lại ở đây. Không phải con nên ở Mai viên sao?

Mai viên là tên biệt viện ngoại thành mà Tề vương đưa nàng đến ở, trừ mùa đông mai nở ra, nơi đó không còn bất cứ thứ gì đáng coi là đẹp. Như Ngọc cười nhẹ, đàng hoàng khom mình thi lễ rồi mới bước tới ngồi xuống, nhỏ nhẹ đáp:

-          Con gái có chuyện không rõ, muốn xin ý kiến của cha.
-          Có chuyện gì, con nói xem!
-          Con nghe nói, điều kiện để bị định tội không có con nối dòng trong thất xuất chi điều đòi hỏi 2 vợ chồng phải chung sống 3 năm mới tính là hợp lệ, không biết có phải không?

Nhan Uyên thở dài, có chút tự suy diễn cùng với tự cho mình là đúng mà tiến sát lại, hạ giọng khe khẽ an ủi nàng:

-          Ngọc Nhi, muốn hạ dược Tề vương không phải là chuyện đơn giản. Cha sợ con không gánh vác nổi hậu quả nếu trêu chọc hắn, hay là bỏ đi! Thực ra sau này con chỉ cần khi đi ăn vụng nhớ chùi mép sạch sẽ một chút, bọn họ cũng sẽ không quản nhiều.

Như Ngọc suýt nữa thì sùi bọt mép vì tức giận, ngửa đầu lên trời âm thầm gào thét tự hỏi rốt cục cái đầu của ông bố hờ nhà mình chứa cái gì bên trong. Nàng nghiến răng, rồi lại nghiến răng, vò khăn tay, rồi lại vò khăn tay, hồi lâu mới có đủ bình tĩnh để lên tiếng thêm lần nữa:

-          Cha, con gái không có ý định tính kế Tề Vương, con chỉ sợ cái danh hào Tề Vương Phi này không mất đến triệt để thì ngày sau đám đàn bà của hắn sẽ tính kế con mà thôi.

Đây quả là một viễn cảnh đáng lo đối với Nhan Uyên, vậy là Nhan đại lão gia bèn trầm ngâm suy tính. Chợt có chủ ý, Như Ngọc thử đề xuất:

-          Hay là cha tới bảo hắn thay đổi nội dung hưu thư, dùng tội danh không hiếu thuận với cha mẹ chồng được không?
-          Không được, như thế là tội khi quân!

Khốn thật, có cha chồng là tiên đế đúng là … không ổn. Như Ngọc lại thay đổi chủ ý lần nữa:

-          Vậy thì ghen tuông được không?
-          Con à, trong vương phủ còn chưa có cả nha đầu thông phòng, ngươi định đánh ghen với ai?
-          …Thế thì tội lắm lời điêu ngoa vậy!

Đây là giới hạn cuối cùng có thể, trộm cắp hay dâm ô thì quá mất mặt phủ Vĩnh Xuyên Hầu, Nhan lão gia sẽ không chịu. Có ác tật không thể lo việc tế tự thì không thể xài, vì năm ngoái nàng đã dùng tư cách Tề vương phi đi tế tự ở Tông miếu một lần rồi. Ai dè Nhan lão gia vẫn tức đến vểnh râu:

-          Con gái ta có thể nhan sắc không bằng người, nhưng thông thi thư, hiểu lễ nghĩa, ôn nhu hòa nhã, khéo hiểu lòng người, sao có thể bị bỏ vì tội danh lắm lời được?

Như Ngọc cảm thấy đau cả đầu, đưa tay lên nhu nhu trán:

-          Có quan trọng vậy không? Đằng nào thì sau khi bỏ hắn con cũng không thể tái giá! Chút danh khí ấy bỏ đi cũng được mà!

Quan trọng nhất là nếu hưu thư lập tức có hiệu lực, nàng liền không cần tìm cách cùng hắn dây dưa không rõ những 3 năm. Hòa Bích vô tích sự kia đã nghiên cứu về hiện tượng ngủ đông của rùa và ếch cả 5 năm nay mà vẫn chưa chế được loại thuốc nào có thể giúp người giả chết, bằng không thì nàng cũng đã không thèm lên kiệu hoa đi làm Tề vương phi, dứt khoát giả chết thoát thân từ sớm cho xong. Nhan lão gia đi đi lại lại trong sảnh một hồi, cuối cùng vỗ vai nàng quả quyết mà nói:

-          Ta sẽ tìm cách trình bày việc này với hoàng thượng để người làm chủ cho con. Xét cho cùng, lần này thực ra là hoàng gia có lỗi với con, cũng không thể để Tề vương kia chiếm hết tiện nghi được.
-         

Aiz, nói chuyện với ông bố này còn tệ hại hơn là nói với cái đầu gối, xem ra cái số kiếp dây dưa không rõ suốt 3 năm này, nàng có trốn cũng không thoát được rồi!

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

Chương 1: Sống lại


Thể loại: cổ đại, 1/2 nữ tôn, xuyên không, oan gia, hài
Nữ chính: Nhan Như Ngọc
Nam chính: Tiêu Dật Phong
Và 1 số nam thanh nữ tú khác.


Chương 1: Sống lại

Nguyễn Như Ngọc không thể nào quên cái tình cảnh đã đưa đẩy nàng đến thế giới chết tiệt này, bị cơn đau ập đến từ khắp toàn thân thức tỉnh, nàng choáng váng một hồi mới nhớ được chuyện gì đã xảy ra. Mặt rất đau, cổ rất đau, lưng ngực bụng đều đau, tay chân đau nhức nhối, nhưng mà đau như vậy tức là… vẫn còn sống. Nàng khi ấy còn không mở nổi mắt, chỉ có thể nằm đó âm thầm tự nhủ rằng vụ còn sống này thật đúng là kỳ tích. Một vụ nổ khí Hydro tương đương 1 quả mìn ở cự ly sát sườn như vậy mà không chết, đã thế, lại còn nổ trong phòng thí nghiệm của nàng ở trang trại cách Hà Nội gần 70km, xa trung ương, xa bệnh viện lớn, thực sự cho dù không bị ép chết ngay thì khả năng xuất huyết nội mà chết trước khi đưa được tới bệnh viện cũng đã cao ngất, chưa tính hôm đó người làm thuê trong trang trại nghỉ hết sạch vì là chủ nhật. Mẹ nó chứ, có thể tưởng tượng cảnh 1 bà thím nào đó vào quét dọn phòng thí nghiệm lỡ làm rơi cái bình gaz rồi sợ nàng mắng nên len lén để vào chỗ cũ sau đó không dấu vết chuồn đi, kế đó nàng lỡ dại bơm Hydro vừa điện phân được vào cái bình gaz bị hư hỏng nhẹ đó cho nên khí trong bình mới rò rỉ. Xem ra lần sau thuê người làm phải chú ý nhiều hơn mới được. Mà chuyện này cũng thật khó giải quyết, dễ dãi quá thì người ta nhờn, khó tính quá thì người ta sợ rồi giấu diếm chuyện này chuyện kia sau lưng. Haiz, xem ra vẫn là lần sau tự mình cẩn thận đi, có lẽ cũng cần lắp camera giám sát phòng thí nghiệm mới tốt, tốn không ít tiền, nhưng mạng người là quan trọng, ai biết lần sau có được may mắn như thế này không. Nàng không rảnh để mỗi ngày ngồi xem lại camera, nhưng có nó thì mới mong người ta tự giác thật thà khai báo được.

Còn nữa, da mặt đau nhức thế này khả năng cao là hủy dung luôn rồi, có nên im lặng chịu trận rồi sau này tốn tiền đi phẫu thuật thẩm mỹ không đây? Nàng không bài xích năng lực cấp cứu của bác sĩ tây y, nhưng nói về chữa trị vết thương và chống viêm thì nàng mới chính là chuyên gia số 1 (dù chả có bằng cấp nào làm bằng chứng) Dù là thỏ, dê trong trại hay người làm của nàng bị thương đều là nàng ra tay khâu vá, đắp thuốc, chỉ cần chống viêm tốt, có thuốc thích đáng làm tổn thương khép miệng nhanh, không bị làm độc, khâu vá phù hợp, ăn uống kiêng khem thỏa đáng, đều không để lại sẹo vì tế bào không bị kích ứng đến độ đột biến khỏi trạng thái cũ. Các loại thuốc này nàng đều chế ra và trữ đủ, nhưng muốn dùng thì … Tối thiểu cũng phải rời khỏi bệnh viện và gọi điện được cho 1 đứa đàn em nào đấy, mặt đau thế này, làm sao còn hơi sức để cãi nhau với bác sĩ về vấn đề phác đồ điều trị cơ chứ? Quyết định rồi, trước hết là gọi điện thoại cho người thân, kế đó, nên khẩn trương trốn khỏi bệnh viện. Nhưng mà… tay không nhúc nhích được. Mẹ nó chứ, đau quá đi mất!

Đang đau đến chảy nước mắt thì nàng nghe thấy có tiếng mở cửa và tiếng chân người cùng mùi thuốc tiến lại gần. Kế đó là 1 giọng phụ nữ vang lên từ ái và thân mật:

-          Nha đầu, dậy uống thuốc đi, vết thương sẽ mau lành hơn.

What the hell? Nha đầu? Còn nữa, mùi thuốc Đông Y này là cái gì?

-          Nào, nha đầu, thuốc đắng dã tật, nếu ngươi không chịu uống thuốc, vết thương sẽ sưng tấy, ngày sau sẽ để lại vết sẹo như con rết xấu xí lắm.

Nguyễn Như Ngọc nhịn nói đến độ khóe miệng hơi co giật, định lừa trẻ con chắc? Vết sẹo mà giống con rết là do chỉ khâu vết thương không sát trùng tốt nên khuyến mại thêm cho tổn thương cũ nhiều tổn thương nho nhỏ mới thì mới đúng. Đến đây lại nghĩ đến lúc rút chỉ, trong ngũ giới có 1 giới cấm dùng rượu và chất gây say, cái này hình như tính cả moocphin, không có moocphin thì đến lúc rút chỉ làm sao mà qua được đây. Lại còn, ở 1 nơi xài đông y dược cổ truyền thế này, chỉ khâu đã dùng rốt cục là thứ của nợ gì đây?

Đang tư lự thì có một giọng nói trẻ con vang lên:

-          Mẹ, dùng Nhuyễn Cân Tán đi, có thể chống sưng tấy, lại đề phòng được bệnh nhân giãy dụa nhúc nhích làm rách miệng vết thương đó!
-          Thiện Thiện, trẻ con đừng tham gia linh tinh.
-          Mẹ, là thật đó! Dù sao cũng không gây chết người, có gì mà không thử được ? Dù sao bạn nhỏ này cũng không nên cử động nhiều mà !
-          Cái này… Aiz, nghe con lần này vậy !

Nguyễn Như Ngọc hơi bình tĩnh lại. Dù sao sốc thì cũng sốc đủ rồi. Dẹp đám lời thoại kì quái kia sang bên chưa xét đến vội. Nghĩ một chút thì Nhuyễn Cân Tán trong truyền thuyết ấy, nghe đồn là loại thuốc khiến người ta gân xương mềm nhũn, không tài nào nhúc nhích được, dự là có tác dụng làm tụt đường huyết. Thứ gây tụt đường huyết mạnh như vậy, hiển nhiên là có tác dụng chống viêm. Hơn nữa, các loại thuốc ở trang trại nhà nàng chắc nàng không có duyên dùng thật rồi. Bây giờ mà lập tức chế thuốc mới thì có thể làm ra được thứ gì tốt đây ? Muốn làm khép miệng vết thương nhanh, cần phải có một thứ có thể tiêu độc, lại cực dương, giá có dentie ở đây thì tốt rồi, nhưng than nung của ruột cà muối 3 năm muốn có là có ngay được sao ? Có lẽ, không có trâu đành bắt chó đi cày vậy. Cố nén cơn đau, nàng mở miệng :

-          Trong nhà có trái ô mai không ?
-          Có, nha đầu, ngươi khô miệng, muốn ngậm 1 trái sao ?
-          Dạ không, đem trái ô mai bỏ vào nồi đất rồi nung tồn tính thành than, có thể dùng trị thương.
-          Cái này… chưa biết hiệu quả ra sao, nhưng nếu dùng thì da ngươi sẽ hỏng hết đó, nha đầu. Thiện Thiện, đứng lại đó, con chạy đi đâu vậy ?

Nguyễn Như Ngọc không đôi co nữa, bảo trì im lặng, chờ cơn đau dịu đi mới cố gắng nhẫn nhịn giải thích tiếp :

-          Không đặt thuốc trực tiếp lên vết thương sẽ không sao. Chỉ cần cách một lớp vải để chất độc trong vết thương bị thuốc rút ra ngoài là tốt rồi.
-          Không phải là thêm, mà là bớt sao ?

Giọng nói kia như bừng tỉnh đại ngộ, sau đó sảng khoái đáp ứng :

-          Vậy ta lập tức đi làm !

Aiz, nói chuyện với dân Đông Y có đẳng cấp quả thực dễ hơn nói chuyện với dân Tây Y. Nhưng mà, đứa bé kia gọi nàng là bạn nhỏ là sao đây ? Mấy thứ ngôi nhân xưng và tên thuốc kỳ quái vừa rồi lại là sao đây ? Thế kỉ 21 cho phép tồn tại cosplay và phim cổ trang, nhưng thầy thuốc Đông Y giỏi thì nhiều như lông lươn vậy, mỗi lần gặp người làm Đông Y và nghe họ chém gió, Nguyễn Như Ngọc thường âm thầm tự hỏi rốt cục họ có hiểu mình đang nói gì không ? Có thực sự hiểu âm dương với ngũ hành nó là cái gì không ? Còn nữa, người Việt Nam, cho dù đầu óc có sính chữ đến đâu, cũng tuyệt đối không đặt tên con là Thiện Thiện, đứa bé gái nào mà tên kêu như vậy đi học nhất định bị bạn bè trêu chọc đến chết. Aiz, không hiểu nổi nữa thì không nghĩ nữa ! Dù có lỡ xuyên không thì có vẻ lời thoại mất trí nhớ nàng cũng không xài được rồi, làm gì có ai mất trí nhớ mà còn chơi trò trên thông thiên văn dưới tường địa lý như thế cơ chứ ! Hơn nữa, xảy ra chuyện như vậy được cũng không khỏi quá thần kì đi.

Ấy vậy mà 3 hôm sau, khi cảm thấy đã có thể mở mắt và thi thoảng rời phòng một chút trên một cái xe lăn bánh đẽo bằng gỗ, Nguyễn Như Ngọc rơi lệ mà chấp nhận 1 sự thật nhìn thấy bằng mắt. Nàng thực sự… xuyên không rồi.

Thực ra ngày thứ 2 sau khi nàng tỉnh lại, người nhà của thân thể này đã tìm đến nơi. Nghe kể lại, Dung đại phu trong lúc đi hái thuốc tìm thấy Như Ngọc trong một đám dây mây vắt ngang lưng chừng núi gai góc, toàn thân đầy máu, tuy không gãy cái xương nào, nhưng cao thấp đều là vết gai cào. Vợ chồng Dung đại phu đều hành nghề y, vợ chữa cho phụ nữ, chồng chữa cho nam giới, tuy nhiên việc khâu vết thương thì Dung phu nhân run tay không làm được, vẫn phải cảm phiền Dung đại phu ra tay, trước mặt người nhà nàng, Dung phu nhân lại đứng ra nhận công để bảo vệ danh tiết cho nàng. Con mẹ nó, danh tiết gì 1 con nhóc chưa có ngực chưa có mông chứ ? Nghe sơ sơ đã thấy thế giới này là một nơi đàn bà khó sống rồi! Đám người đến luôn miệng gọi nàng là đại tiểu thư, đại tiểu thư, thái độ đủ cung kính, cho thấy ở nhà thân thể này được đối xử không bạc. Đối với Như Ngọc thì cung kính có thừa như vậy, nhưng đối với gia đình Dung đại phu thì ngay từ giọng nói đã lộ ra ý khinh thị, giằng co được một lúc, đại ý bọn họ thì muốn đưa Như Ngọc về thành ngay, gia đình Dung đại phu thì ngăn cản, nói nàng cần ở yên 1 chỗ tĩnh dưỡng. Cuối cùng thì Như Ngọc nổi bão, đuổi tất cả bọn gia nhân ra ngoài, sau đó lại thay đổi thái độ 180 độ thành hòa nhã mà xin lỗi gia đình Dung đại phu vì thái độ của kẻ dưới nhà mình. Bọn họ chết lặng hồi lâu, dường như là quá kinh ngạc đi, sau đó Dung phu nhân ngậm ngùi vừa vuốt tóc nàng vừa nói :

-          Nha đầu, ta luôn cảm thấy việc con rơi xuống vực núi thực bất thường, để con về nhà ta rất lo lắng, lại không có cách nào nói không với người ta, nhưng nhìn con thế này, tuy còn nhỏ mà đã thực hiểu biết, vậy sau này cũng phải biết nhìn trước ngó sau, tự bảo vệ mình cho tốt, biết chưa ?

Tình cảm chân thành của bà làm Như Ngọc xúc động, nàng thấy hơi nghẹn giọng, lại nghĩ thời cơ này thực tốt không thể bỏ lỡ, bèn dùng cái giọng nghèn nghẹn đó rủ rỉ nhờ vả :

-          Dung bá phụ, Dung bá mẫu, con lần này còn sống thực ngoài ý muốn. Có những chuyện không đủ bằng chứng thì không thể nói linh tinh. Xin bá phụ bá mẫu bảo với họ là con đã mất trí nhớ, không biết nhà mình ở đâu nên 2 người mới chậm trễ chuyện thông báo cho nhà họ, có được không ?

Hai người lớn lặng im một hồi, sau đó Dung đại phu bùi ngùi cảm thán :

-          Được rồi, nha đầu, mất trí nhớ cũng tốt, nhưng con có chắc là con qua được hỏa nhãn kim tinh của Mộ phu nhân không ? Không làm thì thôi, nhưng lỡ để người ta nhận ra con tính kế người ta thì sẽ càng không hay.

Như Ngọc nghĩ thầm, không qua được mới là lạ, ta đây thực sự chẳng nhớ gì về chuyện nhà của khối thân thể này cả, tuy nhiên, đem cái đầu 27 tuổi của nàng ra để giả làm một cô bé con 7 tuổi, quả thực là quá sức a. Không khác gì đưa cho nàng một cây đại đao bề rộng 1 gang tay, sống đao dày 1 phân và bảo nàng dùng nó chẻ 1 hạt gạo ra thành 8 phần ấy. Đúng là giết gà dùng dao mổ trâu mà. Vậy là nàng trầm mặc, sau đó mập mờ trả lời :

-          Con không biết, nhưng nếu con còn nhớ thì càng không tốt, chỉ có thể đi bước nào tính bước đó thôi !
-          Con bé này, còn nhỏ như vậy mà đã ăn nói già đời như vậy, rốt cục ở đó con đã phải ăn bao nhiêu khổ rồi ! Đáng thương quá !!!

Dung phu nhân bật khóc làm Như Ngọc có chút khóc dở mếu dở. Xem ra diễn vai tiểu cô nương cũng không phải nghề của nàng, có lẽ nên ở lại đây chuyên chú quan sát Dung Thiện Thiện nhà Dung đại phu 1 thời gian để học hỏi cho tốt biểu hiện cần có của một bé gái tiêu chuẩn mới là chính đạo. Nhưng suy tính là một chuyện, hiện thực lại là một chuyện khác. Không để cho nàng có cơ hội tìm đường xoay chuyển, đám gia nhân đã dùng tốc độ nhanh nhất đưa đến một cỗ xe ngựa bên trong lót nệm lông chim thật dày, thật êm. Sau đó nhanh chóng khiêng nàng ra xe để rời khỏi nhà của « tên lang băm » hồi phủ, hứa hẹn ngay sau đó sẽ có ngự y trong cung đến điều trị cho nàng. Quan ngại sâu sắc về trình độ y thuật của ngự y trong cung, Như Ngọc nghĩ đến cái phận cá nằm trên thớt của mình mà chán nản.

Xe ngựa thực xóc, tuy có nệm dày bảo vệ da thịt, nhưng Như Ngọc không tránh khỏi một trận đầu óc quay cuồng, phần lưng đột nhiên đau xót, xem ra thuốc ở lớp vải băng đã lọt vào vết thương bị nứt vỡ, thế là xăm đen lưng miễn phí thật rồi. Tiếp đó là 1 cú xóc làm nàng đập mạnh đầu vào thành xe, khu vực trán và thái dương buốt và xót, lần này thì xăm đen mặt miễn phí, hình ảnh hẳn là trừu tượng.

Tiếp đó, xe ngựa phải dừng lại vì gặp cướp.

Tiếp đó, bọn cướp mang xe ngựa về sơn trại nhà chúng, bàn bạc xem nên đòi bao nhiêu tiền chuộc.


Vậy là ít nhất trong dăm bữa nửa tháng, không cần phải gặp bất cứ thái y nào, Như Ngọc thở phào nhẹ nhõm. Thuốc ở vết thương vốn có tác dụng tiêu độc mạnh mẽ lại làm vết thương nhanh khép miệng nên không thay thuốc nhiều ngày cũng không thành vấn đề. Mấy ngày tới có cháo ngũ cốc ăn thì tốt, không thì nhịn ăn chờ khi gần hồi phục lại ăn bù, sẽ càng dễ kích thích năng lực tái tạo của cơ thể. Còn vết đen trên mặt, ngày sau chọn một hình xăm đẹp màu đỏ xăm đè lên là bảo đảm đẹp hơn cũ. Bây giờ không nhân dịp này khai thác thông tin của 2 nữ tỳ đi cùng thì còn chờ đến khi nào. Nàng cũng không thể về nhà của khối thân thể này trong tình trạng mơ mơ hồ hồ cái gì cũng không biết, nhất là khi chuyện mờ ám khuất tất đang xảy ra một cách ly kì thế này. Có cảm giác khối thân thể này có một bà mẹ kế thâm sâu khó lường nha !

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

Dẫn nhập

Vương Phi báo thù

Thể loại: cổ đại, 1/2 nữ tôn, xuyên không, oan gia, hài
Nữ chính: Nhan Như Ngọc
Nam chính: Tiêu Dật Phong
Và 1 số nam thanh nữ tú khác.

Dẫn Nhập

-          Tỷ tỷ, tại sao người ta lại cấm không cho phụ nữ vào triều đình làm quan?
-          Đúng vậy, tại sao phụ nữ không được phép học hành và thi khoa cử chứ? Muội thấy a, có nhiều thư sinh lên kinh ứng thí lần này còn dốt hơn muội.
-          Thế nên mới có rất nhiều người thi rớt đó mà!
-          Lão tứ, ngươi dám cạnh khóe ta sao?
-          Ngươi thấy ta dám không?
-          Tỷ tỷ, oa oa oa, lão Tứ bắt nạt muội!

Tiểu mỹ nữ nhào tới ôm tay đại mỹ nữ áo đỏ mà lay lắc làm nũng, đại mỹ nữ dáng lưng vẫn thẳng như tùng bách, như thể trời có sụp xuống lúc này thì nàng cũng chẳng vì thế mà kinh tâm dù là 1 chút, nàng chỉ hơi cụp mắt xuống tỏ ý phiền chán:

-          Được rồi, A Yên!
-          Dạ, tỷ tỷ.
-          Trêu chọc người khác thì phải biết điểm dừng, đừng để nó khóc ầm lên giữa đường là không ai dỗ được đâu. Hơn nữa tất cả chúng ta đều sẽ mất mặt.
-          Muội biết rồi, tỷ tỷ.
-          Tỷ tỷ… hu, cả tỷ cũng bắt nạt muội!
-          Mị Hy!

Đại mỹ nữ chợt lạnh giọng khiến tiểu mỹ nữ rụt cổ lí nhí đáp trả:

-          Dạ!
-          Nữ nhi ở viện Hồng Hoa đều phải tự cường. Nếu ngươi thích làm nũng thì quay về nhà mà làm nũng với cha ngươi, rồi chờ lão kiếm cho ngươi 1 vị phu quân như cha, lúc đó tha hồ mà làm nũng.
-         
-          Được rồi, ở đây tai vách mạch dừng, có chuyện quan trọng gì đợi về nhà rồi nói. Kiếm chuyện tầm xàm nào đó nói chơi đi.
-          Dạ, tỷ tỷ!

Đó là đoạn đối thoại hắn nghe được trong lần đầu tiên nhìn thấy Dã Phụng của Hồng Hoa Viện. Nàng ở đó đứng thẳng kiêu ngạo, điềm tĩnh mà lạnh nhạt giữa đám con gái líu ríu vây quanh ôm eo, níu tay, nheo nhóc gọi nàng tỷ tỷ, mấy ngón tay búp măng trắng muốt, thon dài với móng tay cắt ngắn ửng màu hồng nhạt của nàng khi ấy đang mân mê đùa nghịch dải tua xinh đẹp của 1 chiếc đèn lồng, rèm mi dày và dài đến độ hơi trĩu xuống, khiến nàng phải ngẩng mặt nâng cằm mới có thể thoải mái quan sát những họa tiết đèn lồng lung linh xinh đẹp. Trong đêm hoa đăng huyền ảo giao hòa ánh sáng và bóng tối, khuôn mặt và thân hình nàng khi ấy được ánh đèn chiếu tỏ, nhưng khung cảnh và con người ở xung quanh lại được khéo léo xảo diệu giấu bớt vào bóng đêm và những vầng sáng hư ảo hợp lại bởi ánh đèn. Lúc đó hắn đã thầm thưởng thức, đánh giá, rằng chỉ cần riêng khuôn mặt như hoa như ngọc không chút son phấn điểm tô ấy cùng với dáng vẻ uyển chuyển hàm xúc ấy, cho dù có khoác vào bộ quần áo vải thâm của nông phụ mà bước trên phố vẫn có thể làm đàn ông già trẻ lớn bé trong thành từ 7 đến 77 tuổi đều phải nhất tề quay đầu nhìn lại. Vậy mà nàng lại cố tình chọn xiêm y chiết eo màu đỏ, tầng tầng lớp lớp sa mỏng mềm mại mà rực rỡ như hoa lựu, vừa tươi sáng nổi bật, vừa tha thướt quyến rũ, quả thực như muốn chọc người ta phạm tội.

Xinh đẹp khuynh thành mà không chút nội liễm, giấu diếm. Tâm tư hời hợt như vậy chính là điển hình cho dạng mỹ nhân hữu sắc vô hương. Cùng chung hoạn nạn hiển nhiên không có phần nàng. Nhưng để chung hưởng phú quý, dường như là một ứng cử viên rất tốt.

Vừa hay, hắn lại đang cần người cùng hắn chung hưởng phú quý.

Đại để, cũng giống như một phú thương giàu có ưng ý một cái bình hoa xinh đẹp nên sẵn sàng trả giá cao mang nó về nhà làm vật trang trí mà thôi, không hơn không kém một phân.

Nhưng cái bình hoa này… thực sự có chỗ quỷ dị thì phải!!!

***

Cái hoàng tộc họ Tiêu này thực biết cách chèn ép bắt nạt coi thường người ta. Á Á Á!!!!

Tuy mỗi ngày nàng đều dạy cho đám muội muội của mình thứ đạo lý sinh tồn lấy trọng điểm ở chỗ mạnh được yếu thua, nhưng khi thực sự thua trong tay kẻ mạnh hơn mình, cảm giác của nàng quả thực là con mẹ nó tức giận, con mẹ nó không cam tâm. Theo lời của tri kỉ số một của nàng, Dung Vô Ưu phân tích, thì nàng tức giận thực ra không phải vì cảm giác thua cuộc, mà vì bọn họ căn bản… còn không thèm coi nàng là đối thủ nữa, cùng lắm chỉ là con sâu cái kiến hay một thứ ruồi muỗi bay ngang qua chẳng may bị mắc vào cái lưới nhện giăng lãng xẹt ở góc tường nhà họ. Về chuyện này thì… về chuyện này thì… chắc là Dung đại tiểu thư lại đúng rồi. Hu hu, đôi lúc nàng tự hỏi rốt cục cái con người ôn nhu tĩnh lặng lúc nào cũng dịu dàng tử tế lắng nghe, lúc nào cũng ru rú ở trong khu vườn sau nhà và mỗi khi trầm ngâm không nói thì cầm chắc trong đầu chỉ đang nghĩ ngợi về cách nấu món này món kia tên là Dung Vô Ưu đó tại sao luôn có thể 1 châm tóe máu mà đâm thẳng vào tim nàng lòng nàng những mũi tên gọi là sự thật thế này.

Đã sa chân vào cái thời đại quân chủ phong kiến tôn thờ huyết thống dòng dõi và đàn ông này, nàng vốn chẳng nuôi mộng tưởng cao sang gì. Chỉ riêng cái nỗ lực xây dựng ra được một mảnh trời riêng, nơi những người đàn bà bất trị như nàng, cũng tức là đám chị em tốt của nàng có thể cùng nhau quây quần, nương tựa lẫn nhau để tự do hít thở mà không thấy ngột ngạt, bức bách cũng đã đủ mệt chết. Thế nên, nếu có thể được thì bất kể là triều đình hay quan phủ gì gì đó nàng đều không muốn va chạm. Thấy họ từ xa xa là nàng đã chọn đi ngay đường vòng.

Thế nên việc đầu tiên mà nàng làm khi tới thế giới chết toi này và phát hiện mình mắc kẹt trong vai trò đại tiểu thư của phủ Vĩnh Xuyên Hầu, mẹ mất sớm bị kế mẫu ganh ghét hãm hại là tương kế tựu kế thuận theo sự hãm hại của kế mẫu, thành công che giấu đi sắc đẹp của mình. Đúng thế, suốt 10 năm trời đều vô cùng thành công. Kế mẫu cảm thấy nàng là vật trong ao, đối xử với nàng vô cùng rộng rãi để lấy tiếng hiền thục.

Một đạo chiếu chỉ của hoàng đế bất thình lình giáng xuống, đem nàng gả cho Tề Vương điện hạ, người nghe nói đã rơi xuống vực chết, lại ấn vào tay nàng một đứa bé, vốn là con trai thứ 7 của Tuyên Vương, được cho Tề Vương làm con thừa tự để lo hương khói cho hắn. Lý do, xét về thân phận địa vị dung mạo trí tuệ, nàng là phù hợp nhất trong số các tiểu thư chưa chồng để thủ tiết cho hoàng gia. CMN, chính là ý bảo nàng là con gà mái xấu đến mức không con trống nào thèm đạp đây mà. Được rồi, nàng có thể nhịn.

Làm vương phi chẳng có gì vui, ăn vận vướng víu lằng nhằng mất thời gian, lại có một đống kẻ hầu người hạ lẵng nhẵng theo đuôi, luôn miệng nhắc nàng không được thế này không được thế kia. Trong đó, hiển nhiên có không được xuất phủ. Khó khăn lắm đám chị em tốt của nàng mới lo liệu xong việc đào 1 đường hầm nối thông 1 căn nhà bên ngoài với phật đường của vương phủ, nơi nàng thường xuyên “tới tụng kinh cầu siêu cho vương gia”. Mới trốn ra ngoài chơi thành công được 2 lần thì tên vương gia chết bằm kia đội mồ sống dậy.
Được rồi, khi hắn nhìn nàng, nghe người ta nói nàng là vương phi cưới hỏi đàng hoàng của hắn, nàng có thể hiểu ánh mắt như phát hiện quả đào mình vừa cắn có nửa con sâu của hắn có nghĩa là gì. Cái này, nàng nhịn được.

Khi hắn nói thẳng với nàng, cái ghế vương phi đó nàng sẽ ngồi không vững, khuyên nàng biết địch biết ta mà rút lui. Sau đó trong thất xuất chi điều, chọn ra cái lỗi không sinh được con thừa tự để viết hưu thư (giấy bỏ vợ) cho nàng. CMN, sinh bằng niềm tin à? Nhưng cái này, nàng vẫn nhịn được.

Tiếp đó, tới chuyện theo quy củ xưa nay, phi tần bị bỏ không được tái giá, không được có quan hệ lang chạ với đàn ông làm hoàng gia ô nhục, cho nên đưa nàng tới biệt viện giam lỏng, muốn nàng bắt đầu đời sống thanh tịnh vô vi. Quả thực, cái hoàng tộc này quá biết cách chèn ép bắt nạt coi thường người ta!!! Nếu vẫn còn nhịn tiếp, nàng khẳng định sẽ bị nội thương mà chết.

Cho nên, nàng nhất định phải báo thù!!!