Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

Chương 5 : Biệt lai vô dạng

Vương phi báo thù

Thể loại: cổ đại, 1/2 nữ tôn, xuyên không, oan gia, hài
Nữ chính: Nhan Như Ngọc
Nam chính: Tiêu Dật Phong
Và 1 số nam thanh nữ tú khác.



Chương 5 : Biệt lai vô dạng

Buổi chiều, trong phòng riêng của Như Ngọc, bọn nữ tỳ sau khi chuẩn bị bồn tắm và y phục mới cùng khăn lau thỏa đáng đều cung kính lui ra, chỉ để lại Mạc Nhu và nàng. Mạc Nhu đưa tay thử độ ấm của nước trong bồn, lơ đãng hỏi :

-          Dực nhi đâu rồi ?
-          Đang ở sân trước, chơi bịt mắt bắt dê với các tỷ tỷ xinh đẹp.

Như Ngọc vừa thoát đi y phục và áo lót đặc chế, vừa phiền chán đáp. Mạc Nhu cố nín cười mà bảo nàng :

-          Đã quyết định nhận nuôi nó, vậy cũng nên nói với nó bí mật của tỷ. Trừ phi tỷ không thực sự coi nó là người thân.
-          Để nó lớn hơn 1 chút hẵng hay, trẻ con thu liễm không tốt, có thể vô ý để lộ chuyện.
-          Muội biết, ý muội là, cũng nên để nó biết mặt thật của tỷ.
-          Ta lo sợ muội hiểu không, nó háo sắc như vậy, biết đâu cả mẫu thân như ta cũng rơi vào tầm ngắm của vuốt sói nhà nó thì sao ? Lúc đó có muốn coi nó là người nhà cũng không làm nổi nữa. Chính thức đập cho chết luôn.
-          Tỷ nỡ sao ?
-          Muội đoán xem !

Mạc Nhu phì cười, lắc lắc đầu :

-          Thôi thôi, không tán nhảm nữa, tắm nhanh đi, muội canh chừng cho.

Như Ngọc vấn cao tóc lên, dùng 1 cây trâm cố định lại rồi trèo vào bồn nước. Cơ thể này hiển nhiên có được di truyền tốt nhất, cha mẹ đều xinh đẹp hơn người, nhưng còn phải kể công phu nàng nuôi dưỡng chăm sóc nó 10 năm. Quan điểm của Như Ngọc là không có thứ gì dưỡng nhan sắc tốt hơn một dòng máu sạch, chỉ cần dòng máu sạch, trái tim khỏe mạnh thì từ da đến tóc, từ chân mày đến móng tay, từ hàm răng đến đôi mắt không có chỗ nào là không phát huy ra trọn vẹn vẻ đẹp bẩm sinh tiềm ẩn. Chất tóc của nàng đã tốt, cứ nửa tháng lại ủ một lần bằng tinh dầu nên vừa dài vừa dày vừa mượt bóng như lụa, làn da mỗi ngày đều dưỡng bằng cám gạo mềm mịn như da em bé, lại có độ săn chắc tự nhiên khỏe mạnh do đều đặn tập luyện võ thuật 2 tiếng mỗi ngày, cũng nhờ chất máu tốt nên gò má nàng trong trắng lộ hồng, sắc môi thắm như son, ánh mắt long lanh mê hoặc, cơ thể thường xuyên vận động, dinh dưỡng hợp lý nên không có chút mỡ thừa, đường cong uốn lượn mê người. Ngay cả Mạc Nhu là con gái cũng phải ngẩn ngơ nhìn hồi lâu rồi than nhẹ :

-          Tỷ thực sự không định lấy chồng sao ? Muội nghĩ, trên đời này tìm được gã đàn ông không chịu quỳ trước váy tỷ mới là khó, chứ chiều ngược lại khó gì ?

Người đẹp yêu mị trong bồn tắm kia bĩu môi, trả lời vẻ khinh thường.

-          Bọn họ không biết cách làm ta vui !
-          Lão Đại, nên hiểu là bọn họ mê muội tỷ đến độ đầu óc cũng đình công không làm việc được nữa có được không ? Tỷ không cảm thấy đàn ông như vậy thực dễ bảo, cũng thực nghe lời à ?
-          Có những cô gái nhỏ phải tập làm người lớn quá sớm nên lớn rồi vẫn còn thích những thứ ngoan ngoãn nghe lời như búp bê hay con rối. Nhưng mà ta thì không thích !

Mạc Nhu bị câu nói này làm choáng váng không nhẹ :

-          Cứ theo lời tỷ mà suy thì người sống trên đời này đa phần đều là thần kinh trốn trại !
-          Ở cạnh ta lâu, muội thông minh ra nhiều đấy !

Mạc cô nương hoàn toàn bị sét đánh chết, cuối cùng đành thở dài ai oán :

-          Muội rút lại những lời đã nói. Tỷ tốt nhất vẫn không nên đi lấy chồng thì hơn!
-          Có ý gì ?
-          Vì gã đàn ông nào lấy phải tỷ, dù chưa điên sớm muộn cũng bị tỷ làm cho điên thật.
-          Cái đó đã hẳn !

Mạc Nhu cười rộ, bỡn cợt :

-          Chi bằng tỷ trả thù Tề vương bằng cách chính thức làm vợ hắn đi !

Như Ngọc nhíu mày nhìn Mạc Nhu vẻ lên án :

-          Có những chuyện không thể đem ra đùa. Ta tức giận vì có người tổn thương ta. Sau đó tự ta lại tổn thương mình để có thể trả đũa họ. Đây là cái thứ lý luận gì vậy ? Chưa kể, hung thủ trong vụ án lần này không chỉ có mình hắn.
-          Vậy tỷ định trả thù bọn hắn thế nào đây ?
-          Chưa nghĩ xong, nhưng có lẽ…
-          Hửm ?
-          Chờ mấy tên đó lấy vợ sinh con, liền đánh tráo con gái bọn hắn mang về Dược Cốc dạy thành các nữ cường nhân có tài bức đàn ông phát điên, chờ 16 năm sau trả về địa phương. Ta thấy chủ ý này không tệ.
-          Lỡ bọn hắn sinh toàn con trai thì sao ?
-          Không có khả năng, ta đã xem qua, trừ hoàng thượng ra, tướng mạo hai người còn lại muốn có con trai mới khó.

Mạc cô nương trầm mặc hồi lâu, sau đó hỏi lại :

-          Trên đời này có chuyện gì mà tỷ không biết không hả?
-          Có đó !
-          Chuyện gì ?

Như Ngọc muốn nói, ta không biết tinh chế uranium, cũng không biết làm vi mạch điện tử, đối với công nghệ ghi âm, ta vẫn đang mịt mờ bối rối lắm, nhưng để tránh việc người ta hỏi uranium và vi mạch là cái gì, vậy nên nhất thời chọn bừa 1 câu đáp ráo hoảnh :

-          Muội hỏi ta thì ta hỏi ai ?

Mạc cô nương, đương nhiên là tắt tiếng.

Nói đến danh sách hung thủ trong vụ thảm án kiêm hài kịch liên quan đến hôn nhân của Như Ngọc, đại ý có 3 thủ phạm chính. Nhiếp Chính Vương Tiêu Khánh, đương kim hoàng đế Tiêu Lăng Phong và Tề vương Tiêu Dật Phong. Nghe đồn người đã nảy ra ý định chọn Như Ngọc làm cô dâu cho Tề vương là hoàng thượng, còn người đã tán đồng ý tưởng đó và tạo đủ áp lực hòng biến nó thành sự thật bất chấp sự phản đối của Vĩnh Xuyên Hầu Nhan Uyên là Nhiếp Chính vương. Cuối cùng thì Tề vương, người đáng lý ra nên ở trong danh sách đồng minh với Như Ngọc vì cùng là nạn nhân của trò đùa này trở về và làm loạn 1 trận rồi chạy lấy người nhưng 2 đại gia kia không hề ra mặt giải quyết. Tổng kết lại, hiện giờ Như Ngọc cô nương đang căm tức cả 3 và muốn cho cả 3 nhân vật đẳng cấp trùm cuối này đẹp mặt. Trong đó, kẻ phải trả giá đắt nhất dự là Nhiếp Chính Vương Tiêu Khánh.

Tiêu Khánh năm nay 34 tuổi, năm 14 tuổi đã được phong Trấn Bắc vương và tới sống dưới sự kèm cặp của lão tướng Trình Quát ở Nhạn Môn Quan, 22 tuổi được triệu hồi về kinh, giữ chức vị thủ lĩnh Cấm Vệ Quân, đến năm 25 tuổi thì tiên đế băng hà, trở thành Nhiếp Chính Vương phò tá tân đế Tiêu Lăng Phong, khi ấy mới 11 tuổi ngồi lên ngai vàng. Hắn là một nhân vật chính trị chóp bu trong nước, rất năng nổ cũng rất dư thừa tinh lực, nghiện công việc đến độ hiện tại đã 34 rồi mà chưa có cả chính phi lẫn trắc phi, trong phủ không có thị thiếp gì hết, chỉ có 2 nha đầu thông phòng để hắn giải quyết nhu cầu sinh lý khi cần thiết, nghe đồn hắn không cho phép họ mang thai, như vậy, hiển nhiên là chưa có con cái gì sất. Hai năm trước, hắn bắt đầu bàn giao lại quyền lực cho hoàng đế, có lẽ vì vậy mới rảnh rỗi sinh nông nổi mà đi nhúng mũi vào đời tư của Như Ngọc. Lúc hắn đang quyền khuynh triều dã, rất nhiều gia tộc đánh tiếng muốn đưa ái nữ đến phủ hắn, nhưng hắn đều từ chối, lấy lý do là bận gần chết. Hiện giờ hắn bắt đầu rảnh rỗi, nhưng mấy lão hồ ly trong triều đều cho rằng vị thế của Nhiếp Chính Vương giờ như đi trên băng mỏng, không biết lúc nào thì ngã nên đều giấu con gái thật kỹ, nếu không thì chính là khéo léo đến nhờ hắn hướng hoàng thượng xin tứ hôn cho con gái mình với công tử nhà này nhà kia để hôn lễ thêm long trọng vì bọn trẻ là thanh mai trúc mã tuổi tác xứng hợp từ nhỏ đã thành đôi. (Cũng có thể còn có ý nhắc khéo Tiêu Khánh là vương gia đã già, xin đừng nhòm ngó cỏ non nhà vi thần.) Còn nghe đồn, chính là vì Nhan Uyên không muốn gả nhị tiểu thư Nhan Điềm Điềm, hiện đang là đệ nhất mỹ nữ ở đế đô cho Tiêu Khánh nên mới có tai họa rơi lên đầu tiểu tâm can của ông là Nhan Như Ngọc.

Tất nhiên, tạm thời Như Ngọc chưa có ý tưởng gì thỏa đáng để đi tới thành công trong sự nghiệp ngược tâm ngược thân Nhiếp Chính Vương điện hạ cùng 2 tên râu ria còn lại, cũng hoàn toàn không có ý tưởng lên giường với bất cứ gã đàn ông nào, vì vậy nên một mặt nàng muốn kiếm cách để danh chính ngôn thuận quay về phủ Tề vương thêm 3 năm, mặt khác khi nghe tin Tiêu Dật Phong chủ động muốn đón nàng quay về thì lại có 1 sự hết hồn không hề nhẹ. Đáng tiếc, vì không để cho lão quản gia mở miệng nên nàng không hề biết nơi Tề Vương muốn nàng về ở là Lưu Phương Hiên, xa chỗ ở của hắn nhất. Kết quả lúc này có một người đàn bà tự cho rằng mình thông minh đang cực kì mất lòng tin vào khả năng sát phong cảnh mà vỏ bọc xấu xí của mình có thể gây ra và đang tính xem nếu mình bỏ của chạy lấy người thì cái đám họ Tiêu ấy có gây khó dễ gì cho phủ Vĩnh Xuyên Hầu hay không. Mà cách tốt nhất để kiểm tra xem thuốc tiêm có gây phản ứng dị ứng hay không là tiêm 1 lượng thực nhỏ ở dưới da. Cách tốt nhất để xem ông bố hờ của mình có gặp rắc rối nếu mình thực sự mất tích luôn hay không là thử mất tích vài ngày. Vậy là ngay trong đêm hôm ấy, len lén thận trọng tránh hết tai mắt của kẻ ăn người làm trong Mai viên, Như Ngọc đem theo Dực Nhi cùng Mạc Nhu lên xe ngựa nhằm hướng Nam chạy thẳng. Ít nhất, sáng hôm sau nữ tỳ mới có thể phát hiện nàng mất tích. Sau đó, còn phải chờ Tề vương tan buổi chầu sớm mới có thể nhận được tin báo, đến lúc đó thì nàng đã cao chạy xa bay theo đúng nghĩa đen của từ rồi.

Thế nên đến cuối giờ Mùi của ngày hôm sau, Tiêu Dật Phong, mang theo hơn trăm hộ vệ mới đuổi tới chân một ngọn núi, liền thấy xe ngựa của vương phủ đang đậu ở đó, 2 con ngựa kéo xe được buộc cần thận vào một gốc cây đang nhẩn nha gặm cỏ, còn vương phi của hắn và đứa con nuôi, cũng là cháu ruột của hắn không biết đã đi đằng nào. Xung quanh không tìm thấy dấu chân người, ngựa hay bánh xe rời đi, chỉ có duy nhất vết bánh xe và vó ngựa của chiếc xe bị bỏ lại. Giống như bọn họ đã bốc hơi hay tan biến vào không khí vậy. Hắn cảm thấy chuyện này quỷ dị không thể tả.

Chưa về đến thành thì trời đã sập tối, đám binh lính đã có 1 buổi chiều cho trí tưởng tượng bay xa nghi thần nghi quỷ đâm ra căng thẳng cực kì. Cũng may đã sắp đến rằm nên trăng rất sáng, ánh trăng lạnh như sương đủ chiếu sáng mặt đất, có thể đi mà không cần đốt đuốc. Nhìn thấy cổng thành, Tiêu Dật Phong thở phào nhẹ nhõm, rồi lại thoáng nhức đầu khi nghĩ đến chuyện sáng mai vào triều sẽ ăn nói thế nào với ông chú khó tính là Nhiếp Chính Vương Tiêu Khánh. Ám Các là tổ chức tình báo chủ chốt của triều đình, 2 năm trước vốn ở trong tay đại hoạn quan Trần Hữu Hy, sau khi hắn mất tích Tiêu Khánh cứng rắn chuyển giao quyền quản lý cho Dật Phong, hắn trầy trật 2 năm, cũng xem như đã ngồi vững trên cái ghế thủ lĩnh, trấn áp xuống những lời bàn tán và tư tưởng so bì hắn với Trần Hữu Hy. Bây giờ thì hay rồi, cô vợ hờ và đứa con nuôi của hắn đột ngột mất tích, nhưng hắn lại mù tịt không biết nguyên nhân là gì. Mấy tên đường chủ vốn sùng bái Trần Hữu Hy như trời kia mà biết, nhất định sẽ cười đến rụng răng. Còn hoàng thúc Tiêu Khánh nhà hắn, nhất định sẽ hỏi han căn vặn chi tiết đến độ khiến hắn đau đầu mà chết. Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, đoàn người của hắn vừa nhập thành chưa lâu thì nghe thấy tiếng hoàng thúc cao giọng gọi hắn từ trên tầng 3 của Phượng Lai Lâu. Bên cạnh hoàng thúc còn có hoàng huynh, tứ đệ, Sở tướng Sở Kiếm Hùng và tên đường chủ Huyền Vũ Đường của Ám Các, hiện đang sống dưới danh nghĩa ông chủ của Phượng Lai Lâu. Thật là 1 đội ngũ khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy chán nản.

Tiêu Dật Phong quay đầu ra lệnh cho gã đội trưởng đem người về doanh trại trước, chỉ giữ lại 2 cận vệ thiết thân, sau đó lên lầu, tự biết rằng mình khó tránh khỏi kiếp nạn này. Còn đang nghĩ xem chuyện của mình nên nói như thế nào thì đã có chuyện khác khiến hắn sững người ra nhìn trân trối. Cái bóng dáng đỏ như hoa lựu đang uyển chuyển thong dong đi lên cầu thang của Phượng Lai Lâu chính là người hắn đã thử tìm kiếm lâu nay mà không có chút tăm hơi, Phụng cô nương của Hồng Hoa Viện.

Hôm nay nàng không có một đàn tỷ muội tháp tùng, chỉ mang theo bên mình một thị nữ mặc y phục màu trắng, nàng đang khẽ gật đầu khi nghe lời chỉ dẫn của gã tiểu nhị, khóe miệng cong lên như cười, sóng mắt lưu chuyển toát lên vô hạn phong tình. Tiêu Dật Phong theo chân lên lầu, nghe loáng thoáng tiếng gã tiểu nhị kia nói :

-          Vạn phu nhân đang ở trên nhã gian chữ Thiên số 2, lầu 3.

Tiếp đó, khi cửa nhã gian chữ Thiên số 2 ở lầu 3 mở ra, bên trong vọng ra 1 tiếng thét kinh thiên động địa. Khuôn mặt hàm chứa ý cười của Phụng cô nương biến thành cụt hứng rõ rệt.

-          Hét cái gì ? Chưa từng nhìn thấy mỹ nhân như ta sao ?

Người ngồi trong phòng rõ ràng kích động điên cuồng, lắp bắp hồi lâu mới nói được thành lời :

-          Tỷ… tỷ… tỷ không hiểu 2 chữ bỏ trốn viết như thế nào sao ? Phu quân của tỷ đang tìm tỷ khắp nơi, tỷ lại còn nghênh ngang chạy đến đây tìm ta.
-          Thì đã sao, hắn sẽ không biết ta đang ở đây.
-          Dựa vào đâu ?
-          Đương nhiên dựa vào việc hắn không biết ta đang ở đây.
-          Tỷ chắc chắn ?

Dã Phụng cười, nhìn vào chiếc gương cầu sáng bóng mà người trong phòng kia chìa ra, hiển nhiên phản chiếu hình ảnh một người đang tròn mắt há mồm sững sờ đứng nhìn nàng từ phía cầu thang, sau đó đưa tay đẩy cả gương lẫn tay người kia vào phòng, ung dung đi theo vào, cứng rắn trả lời :

-          Cực kì chắc chắn !

Tiêu Dạ Phong cười khổ. Không ngờ, biệt lai vô dạng 2 năm, khi trở về, tin tức đầu tiên về nàng mà hắn có được lại chính là, nàng đã lấy chồng.

Chương 4 : Làm mẹ là một nghệ thuật

Vương phi báo thù

Thể loại: cổ đại, 1/2 nữ tôn, xuyên không, oan gia, hài
Nữ chính: Nhan Như Ngọc
Nam chính: Tiêu Dật Phong
Và 1 số nam thanh nữ tú khác.



Chương 4 : Làm mẹ là một nghệ thuật

Một năm trước, Như Ngọc nghiến răng nghiến lợi bước lên kiệu hoa vì không nỡ gây rắc rối cho phủ Vĩnh Xuyên Hầu, xét cho cùng, ông bố hờ Nhan Uyên kia, mặc dù thái độ đối xử với con gái thực buồn nôn, nhưng cũng là dùng chân tình mà đối đãi. Nàng lợi dụng danh nghĩa cú sốc hủy dung sau tai nạn để thay đổi tính nết, trở nên trầm lặng ít nói (vì sợ nói nhiều sai nhiều) miễn cưỡng cũng qua được pháp nhãn của ông bố quá yêu con gái này, mặc dù Nhan lão gia kia, đi thì chớ, cứ về đến nhà là mỗi ngày 3 lượt nàng phải nghe ai đó ai oán nhớ thương Ngọc nhi ngày xưa, còn nàng cứ thế mà đổ mồ hôi hột.

Cha mẹ ở thế giới trước kia của nàng luôn bận rộn công tác, khi còn nhỏ nàng luôn mong họ quản chuyện nàng muốn đi đâu làm gì có cần bố mẹ nâng đỡ giúp thêm gì không, nhưng họ không bao giờ thèm để ý, đến khi nàng đã vật lộn kiếm tiền đủ lâu, vây cánh mọc đủ dài, bắt đầu có đủ nội lực để sống tùy hứng theo ý mình thì họ bỗng nhiên thấy lo sợ và muốn quản chế nàng, tiếc rằng đã muộn, lúc đó nàng không nói hai lời, liền để thư lại rồi quyết tuyệt xách vali ra ngoài thuê phòng trọ. Lúc còn trẻ người non dạ thì cũng cảm thấy hận, nhưng về sau nghĩ lại cũng chỉ có thể đổ tại hai bên tư duy khác biệt nên sinh ra xung khắc nhau. Bố mẹ của nàng là kiểu người chờ con cái phải 1 khóc 2 nháo 3 thắt cổ ăn vạ ầm ĩ lên hoặc ỉ ôi xin xỏ triền miên hết lần này đến lần kia, sau đó mới chịu tin là con mình « đang nghiêm túc muốn có thứ gì đó ». Còn nàng lại khinh bỉ cái trò ấu trĩ rẻ tiền đó, cái gì thực cần thì mới xin, hỏi xin cái gì cũng chỉ hỏi đúng một lần, nếu bị từ chối, lập tức nghĩ cách tự mình có được, tuyệt đối không lôi thôi dài dòng. Loại như nàng, ngay cả ở thế giới cũ còn bị đánh giá là bất trị, đến thế giới này, hiển nhiên trở thành thành phần bất trị vô đối. Ông bố nhị thập tứ hiếu như Nhan Uyên, có vẻ giống giấc mơ hồi nhỏ của nàng về 1 ông bố tốt, nhưng bây giờ thì nàng thực sự không cần, chỉ muốn được tự do tự tại muốn làm gì thì làm.

Khi còn ở thế giới cũ, nàng từng đi học Chiêm Tinh 2 năm, có lần cô giáo nhìn lá số của nàng tặng cho một câu sét đánh :

-          Chủ tinh La Hầu ở Cự Giải, muốn hoàn thiện bản thân cũng cần phải học làm nũng đấy em ạ !

Mẹ nó chứ, nếu tính như vậy thì đứa em kém 3 tuổi, vô tích sự toàn tập và luôn làm nũng với chả dỗi hờn để đạt được thứ này thứ nọ mà nàng vẫn khinh bỉ ra mặt kia hóa ra chính là 1 trong những người thầy đầu tiên đã được vận mệnh an bài cho nàng kiến tập sao ? Nhưng điều này nàng không thể không tin, vì từ sau khi nghĩ thông điểm đó, đêm ngủ nàng không còn mơ thấy cảnh mình loay hoay mãi ở trường cấp 3 mà không tài nào tốt nghiệp được nữa.

Sau đó, khi bị đá đến thế giới này và mỗi ngày phải nghe một ông bố nào đó nhớ tiếc cô con gái đáng yêu thường quấn lấy mình một cách vô cùng sến sẩm ngày xưa, nàng cảm thấy như thể mình bị đá đến đây để thi lại vậy. Hơn nữa còn là một bài thi trắc nghiệm hễ tích sai sẽ bị trừ điểm nặng, còn nội dung làm người ta nghĩ đến mà sởn da gà. Nàng không ấu trĩ đến độ buồn phiền vì bản thân chỉ là thế thân cho 1 kẻ được yêu thương thực sự, nội việc còn sống và giữ được thật nhiều kí ức quý giá để có thể tiếp tục những nguyện vọng dở dang, hơn nữa được cho thêm một lần tuổi trẻ đã là quá tốt, nhưng người chết thì đã chết, người sống vẫn phải sống. Kẻ tình nghi là thủ phạm, chính thất phu nhân của Nhan Uyên, Mộ phu nhân vẫn còn 2 đứa con gái nhỏ cần mẹ thương yêu che chở. Hiện giờ Nhan Uyên chỉ là đối với Mộ phu nhân ghẻ lạnh, xa cách và hành hạ trái tim bà ta bằng cách lần lượt đem về nhà 3 tiểu thiếp, 2 trong số đó đã sinh được con trai nhưng ông đều không đồng ý giao cho Mộ phu nhân nuôi. Hai thằng nhóc đó vừa nghe hiểu tiếng người đã được dạy rằng ở trong nhà này cứ nhìn sắc mặt Nhan đại tiểu thư (tức là nàng) mà sống là đủ. Nếu biết rằng thực ra con gái mình đã chết, không hiểu hành vi của Nhan Uyên còn ác liệt đến trình độ nào ! Rất nhiều việc trong thế gia danh môn nhất định phải do nữ chủ nhân đứng ra giải quyết. Giả sử ông ta bỏ Mộ phu nhân hay dùng thủ đoạn giết bà ta, vậy thì sớm muộn sẽ lại có một chính thất mới đến đối phó với đám trẻ con nhà họ Nhan thôi. Nàng là người lớn, nàng có thể ứng phó với thủ đoạn của người lớn, nhưng còn 2 con nhóc ngốc nghếch kia, và nếu chính thất mới có con trai thì đến cả 2 thằng nhóc ngờ nghệch kia đều sẽ không có ngày lành. Càng buồn cười hơn nữa là, nàng thì nghĩ như vậy và bảo trì im lặng, còn 4 đứa nhóc kia thấm nhuần lời dạy của mẫu thân, ngược lại đều coi nàng như đại địch, 2 tiểu cô nương mỗi khi thấy nàng là mát mẻ xa gần châm chích, tóm lại là thị uy đi, còn 2 tiểu công tử hễ thấy nàng từ xa là lập tức đi đường vòng chạy trối chết.

Khi mới tới thế giới này, nàng từng mơ thấy cảnh trong đám tang của mình ở thế giới kia. Mẹ nàng khóc đến thương tâm, ai oán kể lể chuyện xưa tích cũ về nàng, còn nàng thì đứng nghe và tự hỏi rốt cục thì cái người mà mẹ nàng đang nói tới đó thực ra là ai ? Xưa nay nàng khá dễ dãi đối với chuyện người khác không hiểu mình, nhưng không hiểu là một chuyện, bị người sống cùng mình gần 20 năm trời nhìn nhầm thành một người khác hẳn là một chuyện …khác hẳn. Có lẽ, đúng như một câu ngạn ngữ nàng đọc được ở đâu đó trên Internet : « Mẹ là người sẽ bắt con mặc thêm áo len nếu chính bà ấy cảm thấy lạnh ! » Xem ra yêu thương một người khác hẳn mình có vẻ không khó lắm, nhưng yêu thương đồng thời làm cho đối tượng cảm nhận hay tiếp nhận được tình yêu ấy là một chuyện đòi hỏi khả năng quan sát, suy xét, phân tích và động não nghiêm túc vô cùng. Bố mẹ cứ mong chờ, thậm chí gây áp lực ép nàng đi làm những chuyện mà họ nghĩ là tốt cho nàng rồi sau đó sầu lo, đau khổ vì bị chống đối quyết liệt. Mối quan hệ ấy, dù cố gắng thế nào cũng không cải thiện được, nghĩ tới thôi cũng đã thấy mệt mỏi và đau đầu. Bây giờ nàng chết đi tuy làm họ đau lòng 1 thời gian nhưng ngày sau họ sẽ không cần ôm ấp những kì vọng thiếu thực tế kia nữa. Coi như là chịu đau 1 lúc để nhổ đi cái răng đã sâu gây nhức nhối nhiều ngày. Mà tính ra, tài sản nàng để lại cũng thừa đủ để bù đắp cơm áo gạo tiền họ nuôi nàng ăn học từ nhỏ đến lớn rồi chứ.

Dù sao, cũng không thể quay về nơi đó nữa.

Trong tiểu đình giữa vườn hoa mai, Mạc Nhu đang giúp nàng mài mực chợt nhận ra nàng đã trầm ngâm hồi lâu mà chưa đặt bút vẽ tiếp bức tranh dở dang :

-          Lại nhớ về quê cũ của tỷ sao ?
-          Ừ !
-          Hôm nào rảnh lại vẽ thử hình ảnh của nó ra cho muội nhìn 1 cái được không ?
-          Thứ đó nếu lỡ để người ngoài nhìn thấy sẽ không tốt.
-          Cũng phải, lỡ để người ta phát hiện ra bí mật của tỷ thì rất nguy hiểm.

Như Ngọc không có ý đó, nhưng cũng không giải thích. Sau khi đến đây, nàng từng tự kỷ một chút mà suy đoán, hẳn là ông trời thương xót nàng tài hoa bạc mệnh nên bảo lưu kí ức phong phú của nàng rồi đưa linh hồn nhập vào thân thể hiện giờ. Có điều, không hiểu có phải vì thần thánh thọ ngang trời đất, tức là già quá nên lẩm cẩm không, lại đưa nhầm nàng đến cái thời đại mông muội cổ lỗ này. Không sợ cái đầu thuộc đẳng cấp bác học điên của nàng sẽ đem thời đại này quậy cho nát nhừ hay sao? Tối thiểu thì với điều kiện khoa học kỹ thuật hạn chế của thời đại này, nàng khẳng định mình vẫn chế được khinh khí cầu, kính viễn vọng, vẫn làm được dùi cui điện và bom như thường, không thì ít nhất cũng đem thuật luyện kim ra cải tổ cẩn thận 1 lần. Mà thôi, không nhắc đến mấy thứ nguy hiểm đó nữa, chuyện quan trọng hơn cần nàng giải quyết thực nhiều, trước hết đã chính thức giải quyết xong vấn đề hố xí tự hoại, hố xí của thời đại này thực làm nàng kinh hồn táng đởm. Thực ra làm ra hố xí tự hoại không khó, làm thế nào để nó xuất hiện trong tất cả những căn nhà nàng ở mà không làm ai dị nghị mới là chuyện đã làm nàng đau hết cả đầu. Tiếp đó, kể cũng may mà nàng xuyên vào một thân thể trẻ con mới 7 tuổi, cho nên có tới 6 năm để nghiên cứu về băng vệ sinh cá nhân, bây gi nh lại, cứ nhìn cảnh đám tỳ nữ trong phủ giấu giấu diếm diếm lén lén lút lút đem vải xô đầy máu ra giặt rồi phơi vào những chỗ tối tăm bí bách là nàng lại dựng tóc gáy. Biết được bí mật của nàng chỉ có 6 người chị em thân thiết mà nàng đã trăm chọn ngàn tuyển ra trong số người có duyên gặp mặt sau 10 năm sống ở đây. Nhưng có nhiều thứ ở quê cũ ấy, nàng tuyệt đối không muốn cho họ biết. Chẳng hạn, bom nguyên tử, lại tỷ như, nguyên nhân cái chết lãng xẹt của nàng.

Đưa tay đẩy 1 bức tranh vừa vẽ xong đến trước mặt Mạc Nhu, nàng vân đạm phong khinh bảo :

-          Xem đi, xem xong thì đem đốt đi !
-          Đây là cái gì ?

Mạc Nhu mờ mịt nhìn vào bức tranh vẽ một thiếu nữ ăn mặc thiếu vải, hở tay, hở đùi đang dán mắt vào một vật thể hình dạng hơi giống 1 cuốn sách để ngang đang mở rộng trên bàn, nhưng lại nối với mấy sợi dây dài dài, 2 bàn tay đang sờ chạm vào nó theo 1 thủ thế khó hiểu. Như Ngọc trả lời :

-          Thứ cô nương trong hình đang nhìn gọi là laptop. Có thể thông qua nó đọc được hàng vạn cuốn sách khác nhau, cũng có thể thông qua nó mà xem kịch, nghe hát, lưu được hình ảnh chân thật của rất nhiều tranh chữ, còn có thể dùng như thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ… Khi nối mạng toàn cầu nó gần như trả lời được mọi câu hỏi của ngươi. Coi như nó là ...ờ, thiên thư đi.
-          Tỷ nói xạo!

Mạc Nhu dứt khoát đưa ra nhận định. Mạc cô nương ngày thường băng tuyết thông minh, mới 2 năm trước thôi hãy còn là 1 nhân vật phong vân ngửa tay làm mây, úp tay làm mưa, nay đã rửa tay gác kiếm đi theo nàng làm 1 thị nữ nho nhỏ vì một số nguyên nhân cực chẳng đã. Nhưng đối với cái không biết thì nàng ta cũng chỉ có thể mơ hồ phán đoán theo hiểu biết của thời đại mình sống. Nàng hiển nhiên suy nghĩ, rạp hát hay thư viện lớn như vậy, sao có thể nhét được vào một vật mỏng dính, bé xíu như vậy cơ chứ ? Như Ngọc không đôi co với nàng, chỉ cười cười. Nàng không cầu Mạc Nhu tin nàng, như vậy ngày sau có lỡ miệng đến nói cái gì đó nguy hiểm như bom nguyên tử còn có thể có đường thoái thác. Nếu nàng nói, ở thế giới mình sống trước kia, sách trong 1 thư viện thực ra có thể chứa hết trong một vật nhỏ hơn ngón tay gọi là USB, khẳng định là đám chị em sẽ khinh bỉ « lời nói dối vụng về » ấy của nàng cho mà xem. Bây giờ đã làm được thủy tinh và pha lê, chất lượng ngày càng tốt, nàng muốn mau chóng làm ra kính hiển vi, kính viễn vọng và kính lặn. Không còn YouTube để lên xem phim khoa học, ngắm đáy biển, bầu trời, nàng có nhiều động lực hơn để làm khinh khí cầu và sắp tới dự định là thiết bị lặn, sau này, nàng nhất định phải đưa Dực nhi ra biển xem san hô, nhất định nó sẽ mê đến chết. Nếu bị giam chân trong vương phủ, tuy mỗi ngày vẫn có thể trốn ra ngoài chơi mà không bị phát hiện, nhưng tối vẫn phải về đó báo danh. Cho nên, vẫn là dứt khoát ly hôn càng sớm càng tốt mới là chính đạo. Nếu mỗi ngày đều phải nhìn thấy những thứ y như nhau chẳng bao giờ thay đổi, nàng tin chắc là mình sớm muộn cũng phát điên.

-          Mẫu thân, mẫu thân, người xem, con có thứ gì này !

Tiếng Dực nhi í ới đầy phấn khích ầm ầm chạy tới. Như Ngọc thở dài, nghiến răng quyết định lùi thời hạn quay lại vương phủ thêm 1 thời gian nữa, Dực nhi về đến vương phủ nhất định sẽ bị 5 sư gia của nó tóm chặt không buông, cả năm qua nàng ở cùng nó mà vẫn không cách nào thu xếp đưa nó rời vương phủ lấy 1 lần, cho nên phải tranh thủ thời gian nó đến Mai viên, để đưa nó đi xem 1 số thứ cho bằng được. Nhân tiện dẫn dụ tiểu tử thối đó để nó cảm thấy ở với nàng hấp dẫn hơn ở lại Tiêu gia.

Dực nhi nhìn nàng, cười gian như hồ ly, sau đó cẩn thận đặt vào tay nàng một con … giun đất. Như Ngọc cố kìm chế cảm giác gai ốc nổi khắp mình mẩy, thầm tụng niệm về sự vô hại của sinh vật bé nhỏ này, sau đó mỉm cười :

-          Giun đất, Dực nhi muốn đi câu cá sao ?
-          Câu cá rất chán, con muốn mẫu thân câu cá lên nấu cho con ăn !

Tiểu tử thối tha nào đó vừa ra yêu sách, vừa ôm lấy chân Như Ngọc lay lắc làm nũng :

-          Vậy người khác câu còn mẫu thân nấu có được không ?
-          Tạm chấp nhận được !

Mạc Nhu cau mày, trách Như Ngọc :

-          Lão Đại, quá nuông chiều trẻ con sẽ làm nó hư thân !
-          Ai nói là ta nuông chiều trẻ con ?
-          Nó làm như vậy với tỷ, vốn là ý đồ sai trái. Tỷ không thể giả như không biết !
-          Ai nói là ta giả như không biết ?
-          Vậy thì, bất kính với mẫu thân, cần phải bị trừng phạt thích đáng.

Như Ngọc tới bên bàn, thả tạm bạn giun đáng thương vào chiếc đĩa nhỏ bằng sứ :

-          Dực nhi, con được phép tự biện hộ cho mình !
-          Dì Nhu, con không có bất kính với mẫu thân, vì con cảm thấy giun đất rất đáng yêu nên mới đem tặng mẫu thân mà !
-          Không phải con đã đồng ý đem giun đất đáng yêu này đi làm mồi câu cá sao ?

Mạc Nhu bắt bẻ. Dực nhi mím môi, làm bộ oan khuất khổ sở không chịu nổi :

-          Con không có nói vậy, chưa từng nói vậy. Con thích giun đất như vậy, sao nỡ đem nó làm mồi câu cá chứ ?

Như Ngọc mỉm cười :

-          Cho con cơ hội chứng minh tình cảm của mình. Tối nay để giun đất đáng yêu ăn cùng bát với Dực nhi được không ?

Mạc Nhu sởn gai ốc, cố kìm chế cảm giác buồn nôn, phản đối :

-          Quá lãng phí thực phẩm, để nó ngủ cùng Dực nhi là tốt rồi !
-          Phản đối vô hiệu, Dực nhi có thể đè chết giun đất đáng yêu mất, nếu tối nay Dực nhi không ăn, ta đem canh cá ấy thưởng cho Uy Vũ tướng quân ăn.

Uy Vũ tướng quân là tên con chó săn của Dực nhi. Còn canh cá của mẫu thân là loại thức ăn ngon nhất thiên hạ, cũng là thức ăn Dực nhi thích nhất, hơn nữa không một đầu bếp nào khác biết công thức nấu. Nghe mẫu thân và dì Nhu kẻ tung người hứng, Dực nhi cảm thấy thế giới sụp đổ hoàn toàn rồi, mắt bắt đầu đỏ hoe, rớm lệ. Mẫu thân thực ngoan độc, sao có thể tính chuyện nấu canh cá ngon nhất lên sau đó không để nó ăn miếng nào, liền trực tiếp đem cho Uy Vũ tướng quân ăn hết chứ. Mạc Nhu thở dài, ngồi xuống vỗ vỗ vai Dực Nhi :

-          Nam tử hán dám làm dám chịu. Bây giờ con thú nhận tội lỗi vẫn còn kịp.

Được lắm, nam tử hán dám làm dám chịu, dù hôm nay bị bắt chép phạt hay nhảy cóc quanh sân so ra cũng tốt hơn là phải nhìn Uy Vũ tướng quân ăn mất canh cá ngon nhất thiên hạ. Dực nhi rất không có cốt khí cúi đầu mếu máo :

-          Mẫu thân, Dực nhi làm sai rồi. Con không nên đem giun đất đến dọa mẫu thân.
-          Bất kính với người lớn, phải chịu tội gì ?
-          Chép lại sách gia huấn 20 lần có được không ?

Như Ngọc đưa tay nhu nhu trán :

-          Dực nhi, nếu lòng không có kính ý, có chép gia huấn 100 lần cũng không có tác dụng gì.
-          Vậy con phải làm sao mẫu thân mới tha thứ?
-          Xem nào, ta chưa muốn về vương phủ, cũng không muốn vương gia cho người đến cưỡng chế ta về đó. Con phải cùng trốn đi với ta, khi nào quay về cùng chịu phạt với ta. Còn nữa, khi đi chơi gặp chuyện gì, con đều phải thề sẽ giữ bí mật tuyệt đối.
-          Vậy còn các lão sư…
-          Mặc kệ mấy tên chưa già đã lẩm cẩm ấy. Chỉ biết dạy trẻ con học thuộc lòng. Dù con có thuộc cái gì như cháo chảy thì 3 ngày sau cũng đều quên sạch, để bọn họ dạy chính là tốn cơm vô ích.
-          Sao… sao mẫu thân biết ạ ?
-          Tại sao à ? Tại vì ta là mẹ con !
-          Mẫu thân !


Tiểu tử thối tha nào đó 2 mắt đỏ hoe, nhào tới ôm chặt chân Như Ngọc. Đúng vậy, trên đời này, chỉ có mẫu thân hiểu nó nhất, nhưng cũng vì hiểu nó nhất cho nên cách trừng phạt của mẫu thân mới có thể đáng sợ như vậy, sau này, tốt nhất vẫn nên hiếu kính với người thì mới có ngày lành. 

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

Chương 3: Tiễn thần thì dễ, thỉnh thần thì khó

Vương phi báo thù

Thể loại: cổ đại, 1/2 nữ tôn, xuyên không, oan gia, hài
Nữ chính: Nhan Như Ngọc
Nam chính: Tiêu Dật Phong
Và 1 số nam thanh nữ tú khác.


Chương 3: Tiễn thần thì dễ, thỉnh thần thì khó

Viện chủ Hồng Hoa Viện thường được gọi là Phụng cô nương, do trên mặt nàng, ở chỗ góc trán cuốn qua thái dương xuống gò má có một đồ án xăm hình hỏa phụng hoàng cực kì mỹ lệ. Hồng Hoa Viện là một trang viên gần Thương Sơn ở cách kinh thành 2 dặm, thu lưu rất nhiều trẻ mồ côi và phụ nữ không nơi nương tựa. Đàn bà hay trẻ con sống ở đó đều được dạy chữ, ngoài ra được phép chọn học một trong các nghề gốm, rèn, nông, thêu thùa may vá, làm thuốc, chăn nuôi. Hồng Hoa Viện đã lập ra hơn 5 năm, cũng mở một cửa hàng bày bán các thành phẩm người trong viện làm được giá cả phải chăng trong thành được gần 4 năm. Cũng có những đứa bé được đưa tới cửa hàng này để học buôn bán. Nghe đồn sinh hoạt phí trong viện là do Phụng cô nương này mỗi tháng bù thêm. Nghe nói trước kia nàng thường tới ở rất lâu trong viện mới rời đi, nhưng từ hơn một năm nay thì thường xuyên vắng mặt, chỉ cho người mang tiền bạc tới. Người trong viện không ai biết lai lịch hay tên thật của viện chủ, nhưng vì nàng còn trẻ nên đều gọi nàng 1 tiếng tỷ tỷ. Có kẻ nói nàng là tiểu thiếp của nhà giàu nào đó phát tâm làm từ thiện. Có kẻ nói nàng là cô nương thanh lâu. Có kẻ nói nàng là con gái trong giang hồ, thậm chí còn là con gái nhân vật giang hồ đại đạo nào đó chuyên cướp của người giàu chia cho kẻ nghèo.

Tiêu Dật Phong đọc bản báo cáo sơ lược đến không thể sơ lược hơn do ám vệ của mình thu thập được, sau đó ngả mình tựa vào lưng ghế, hồi tưởng về cuộc gặp gỡ thoáng qua với con phượng hoàng đỏ rực kia cách đây 2 năm, trong lòng đột nhiên cảm thấy phiền muộn không chịu nổi. Để đích thân xâm nhập địch quốc xử lý chuyện cải tổ lại mạng lưới thám báo, 2 năm trước hắn diễn một vở kịch giả chết. Để tạo ra ấn tượng trung thực hơn nữa, hoàng huynh hay đùa ác của hắn nhằm vào lúc hắn không thể trở mình bèn dàn dựng cho hắn một cuộc hôn nhân y như trò cười, có thể khiến người đã chết thật nằm trong quan tài cũng phải bật dậy mà phản đối. Thế nên khi vừa quay về vương phủ, hắn không nói hai lời, liền lập tức đá vương phi cưới hỏi đàng hoàng của mình ra Mai viên bằng một bức hưu thư nội dung vô lý đùng đùng, rồi bỏ đi săn liền một tháng, để toàn bộ hậu trường nát bét ấy lại cho kẻ châm ngòi ra chuyện này ở đó mà xử trí. Không ngờ cái tên cậy mình là hoàng thượng ấy lại không chịu đứng ra giải quyết, chỉ duy trì một loại thái độ, ấy là mỗi khi nhìn thấy hắn lại nhịn cười như thể sắp bị nội thương đến nơi. Buổi vi hành đêm hoa đăng ấy còn có mặt tứ đệ và Sở tướng quốc, rõ ràng hoàng huynh biết cả 3 người bọn hắn đều vừa ý Phụng Nhi, nhưng lại chơi xấu có một mình hắn. Bây giờ thì hay rồi, ngay cả danh hiệu thiên hạ đệ nhất bạc tình lang hắn cũng đã nhận. Mà vấn đề không phải ở chỗ hắn đối với Phụng Nhi có phải tình cảm khắc cốt ghi tâm hay không. Vấn đề là cách cư xử của hoàng huynh đã khiến hắn cảm thấy vô cùng mất mát, vô cùng đau lòng.  

Nhưng bình tĩnh lại một chút mà suy nghĩ, Nhan Như Ngọc cũng chỉ là một nạn nhân của trò đùa này. Xét kỹ ra, còn có phần đáng thương hơn hắn. Một cô gái từ nhỏ đã mất mẹ, cha thường xuyên vì công sự bận rộn mà vắng nhà. Mặc dù không ai điều tra, nhưng rất nhiều người tin tưởng nàng gặp kiếp nạn, còn mất đi dung mạo xinh đẹp là do kế mẫu hãm hại. Mới 16 tuổi đầu đã bị ép gả cho một người chết. Đến năm 17 tuổi thì bị chồng bỏ. Hắn vẫn còn nhớ rõ bộ dạng nàng nhỏ bé đứng trong hành lang của điện Thái Hòa, đầu cúi gằm lí nhí nói, chỉ cần chịu khó bôi thuốc, vết sẹo trên mặt sau này sẽ tốt hơn. Hắn còn nhớ rõ, loại thuốc ấy có màu vàng nghệ, trên trán và gò má trái của nàng có những cái bớt mờ khá lớn màu đen chạy loằng ngoằng như rễ cây, dáng vẻ co ro trông đáng thương như một con mèo tam thể vừa bị rơi xuống nước. Kết quả, hắn còn đánh cho tứ đệ một trận vì đã trêu chọc giễu cợt nàng. Thôi thì, cứ coi như đây cũng là một loại duyên phận vậy.

Thở dài một tiếng, Tiêu Dật Phong cao giọng gọi:

-          Ai đang ở ngoài đó!
-          Dạ bẩm vương gia, là tiểu nhân!

Tiếng thưa bẩm cung kính của Lưu quản gia vang lên. Đưa tay nhu nhu trán, Tiêu Dật Phong hạ mệnh lệnh:

-          Ngày mai đưa kiệu lớn tới Mai viên đón vương phi trở về. Gọi người của Vạn Bảo Trai đem ít hàng tốt đến để nàng tự mình lựa chọn. Nói là buổi tối trở về ta có chuyện muốn nói với nàng.
-          Tiểu nhân đã biết!
-          Sắp xếp lại Lưu Phương Viên rồi để vương phi đến ở đó.
-          Tiểu nhân đã biết!
-          Ngày hôm trước đuổi vương phi đi, là do bổn vương sai trước, sau này các ngươi liệu mà cư xử với nàng cho phải phép.
-          Tiểu nhân đã biết.
-          Lui xuống đi!
-          Vâng, thưa vương gia.

Trước mắt, Tiêu Dật Phong cảm thấy mình cũng chỉ có thể làm thế. Tốt hơn nữa là ngày mai vào triều liền nói cho rõ ràng với cái con người cậy mình là vua kia, sau này chuyện nạp trắc phi với phu nhân của phủ Tề vương, cảm phiền hắn ta đừng quản. Còn nếu hắn thực sự muốn quản, vậy thì cứ chờ đống tấu chương về chuyện lập hậu ập đến đè chết hắn đi.

Bây giờ thì đến lượt Lưu quản gia đau đầu. Vương gia quyết định đón vương phi về, thoạt nghe là chuyện tốt, một năm qua nàng làm nữ chủ nhân vương phủ, mặc dù đối với kẻ ăn người ở không thân thiện, từ ái, nhưng cũng không khắc nghiệt khó khăn. Khi mời sư gia cho tiểu thế tử, còn tuyển chọn trong con cái của người làm trong phủ 10 đứa bé đến làm bạn học, trong đó có cháu nội của hắn. Đông Đông nhà hắn từ khi được làm bạn học của thế tử, càng ngày càng chững chạc hiểu chuyện khiến cả nhà hắn đều vui vẻ. Nhưng mà cái Lưu Phương Viên kia, chính là tiểu viện xa chỗ ở của vương gia nhất, như vậy còn không phải nói mời vương phi về vương phủ ngồi làm vì sao? Vị vương phi này, cứ nhìn cách nàng ta quản lý những cửa hàng cửa hiệu và trang viện hồi môn cũng đủ biết là loại người không dễ trêu chọc, ngày thường vốn đã là dạng âm tình bất định. Tính tình vương gia thì thất thường tùy hứng. Đôi bên tương kính như băng. Cứ nghĩ đến cảnh ngày sau có 2 con hổ cùng ở chung 1 chuồng là lão đã thấy không rét mà run. Đến lúc này mà lão còn không lo cái nạn trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết thì thực không xứng để ngồi lên cái ghế quản gia của phủ Tề Vương này nữa. Hắn rất muốn gào thật to lên, vương gia, mấy món nữ trang của Vạn Bảo Trai không đủ để dỗ con cọp mẹ này đâu. Nhưng phận người dưới, không được phép cũng không thể đi quản chuyện riêng tư của chủ tử.

Đau đầu a!

Đau tim a!

Tuy trong lòng rối bời, nhưng lệnh trên khó cãi. Lưu quản gia suy đi tính lại, cảm thấy nếu chỉ có mình lão đưa kiệu đến, khả năng rất cao là nữ chủ tử âm tình bất định kia sẽ không thèm quay về. Đừng có đùa, nàng ta là người muốn xua đi liền xua đi, muốn vẫy lại liền vẫy lại sao? Còn vương gia, chắc chắn trong lòng cho rằng đón nàng quay về đã là ban ơn cho nàng ta rồi, có thể mở miệng nhận lỗi đã là nghĩa cử cao đẹp nhất rồi, muốn vương gia hạ mình hơn thế, chính là muốn tìm chết. Cuối cùng, lão quyết định đem theo tiểu thế tử Tiêu Dực, dù sao cũng là mẹ con 1 năm trời, ngày vương phi rời vương phủ, thế tử còn kêu khóc níu kéo đòi đi cùng nàng, để tiểu thế tử dỗ nàng quay về chắc là không có vấn đề gì đi. Bé Tiêu Dực nghe nói sẽ được đi gặp mẫu thân thì vui mừng đến mức chạy vòng quanh, lộn cù mèo 3 vòng. Tình cảm mẹ con tốt như vậy, hẳn là không có vấn đề gì đi.

Sau đó, Lưu quản gia phải lặng lẽ rơi lệ mà đem kiệu không quay về thành. Tề vương phi kia, không nói sẽ về, cũng không nói sẽ không về, đơn giản là không cho lão cơ hội mở miệng, liền sai người đưa lão ra phòng khách tiếp đãi, còn bản thân thì ôm tiểu thế tử đi mất, sau đó lão muốn gửi lời nhắn, chưa mở miệng đã bị tỳ nữ của nàng gạt đi, lão lại xin gặp vương phi có chuyện cần thưa, chưa nói hết câu cũng đã bị người ta gạt đi, cuối cùng gửi cho lão một lời nhắn là tiểu thế tử nhớ mẹ, rất cảm ơn Lưu quản gia đã đưa tiểu thế tử đến, vương phi sẽ giữ thế tử lại chơi mấy ngày rồi cho người đưa về, sau đó tống tiễn lão ra cửa. Lão đã biết mà, ngay từ đầu lão đã biết rồi mà, con cọp mẹ này tuyệt đối không phải sinh vật gì tốt lành.

Nhìn Lưu quản gia lủi thủi rời đi, vị nữ tỳ đã phụ trách tiếp đón lão quay vào sân, liền trừng mắt bất mãn nhìn vị mệnh phụ áo xanh đang dắt tay một cậu bé đi ra, lên án:

-          Ngày thường Lưu quản gia đối với tỷ không bạc, tỷ lại đang tâm tính kế lão!

Như Ngọc cười nhẹ như lông hồng:

-          Lão đến đây lại mang cả Dực nhi đến, còn không phải định tính kế ta sao? Nếu ta để kẻ dưới tính kế mình, ngày sau sẽ quản bọn họ thế nào?
-          Lão Đại… lão mang thế tử đến, là vì lão sợ tỷ có được không?
-          Trông ta giống loại người ăn thịt người không nhả xương lắm sao?

Nàng kia giơ 2 tay, ngửa cổ nhìn trời bất lực, cuối cùng thở hắt ra một tiếng:

-          Aiz, thôi đi! Không bàn mấy đề tài này trước mặt trẻ con. Dực nhi, lại đây dì ôm 1 cái!

Tiêu Dực không cần được mời lần thứ 2, liền bổ nhào đến rúc vào ngực nàng gọi lớn:

-          Dì Nhu!
-          Ngoan quá!

Như Ngọc liếc một cái xem thường:

-          Còn nhỏ như vậy đã hiếu sắc như vậy, ngươi thật đúng là tai họa tương lai cho con gái trong thành.

Dực nhi nheo mắt, liếc nàng một cái xem thường không kém:

-          Mẫu thân, người là ganh tỵ với sắc đẹp của dì Nhu phải không?

Như Ngọc rất muốn chỉ tay chửi mắng 1 câu thống khoái: “Tiểu tử thối, ta không có đứa con mất nết như ngươi!” Nhưng lại cảm thấy mắng thế quá nặng, sẽ làm tổn hại tâm hồn trẻ thơ của ai đó. Vậy là hít sâu 3 lần để giải tỏa, sau đó vừa quay lưng đi vào vừa than thở:

-          Cái gì gọi là nam nhân ? Chính là năm 7 tuổi, thích cô nương xinh đẹp thanh thuần 20 tuổi, năm 17 tuổi, vẫn thích cô nương xinh đẹp thanh thuần 20 tuổi, năm 27 tuổi, 37 tuổi, 47 tuổi, 57 tuổi, vẫn thích cô nương xinh đẹp thanh thuần 20 tuổi. Thực là 1 sinh vật chung tình nhất thiên hạ.

Đám tỳ nữ trong sân nghe vậy đều cười trộm, ngay cả Mạc Nhu cũng cảm thấy dở khóc dở cười. Dực nhi ngẩn người chột dạ, biết là mình vừa bị mẫu thân mắng rồi, nhưng cụ thể là mắng như thế nào thì… không hiểu gì hết luôn. Nó không muốn tỏ ra ngốc trước mặt dì Nhu và các tỷ tỷ xinh đẹp, vậy là âm thầm ghi nhớ lại 1 lần câu mẫu thân vừa nói, chờ khi nào về nhà liền nhờ sư gia giải nghĩa cho vậy. 

Chương 2: Thục nữ báo thù, 3 năm không muộn

Vương Phi báo thù

Thể loại: cổ đại, 1/2 nữ tôn, xuyên không, oan gia, hài
Nữ chính: Nhan Như Ngọc
Nam chính: Tiêu Dật Phong
Và 1 số nam thanh nữ tú khác.


Chương 2: Thục nữ báo thù, 3 năm không muộn

Vào cái ngày mà Như Ngọc đập bàn tuyên bố nàng sẽ báo thù chồng cũ, lũ em gái ruột thừa của nàng đều thấy không rét mà run, trong lòng âm thầm ôn lại những trò tai ác mà nàng đã dàn dựng nhằm chống lại những kẻ trót đắc tội với chị em nhà nàng. Chỉ có tri kỉ số một của nàng, thiếu cốc chủ Dược Cốc Dung Vô Ưu là hảo tâm nhắc nhở:

-          Sau 3 năm chung sống không có con nối dõi mới thực sự phạm thất xuất chi điều như nội dung hưu thư hắn viết cho tỷ. Tỷ và hắn tuy đã cưới hỏi đàng hoàng được hơn 1 năm, nhưng chưa từng sống chung đó!

Tuy rằng khi có đủ thời gian ngồi suy đi tính lại thì nàng thực thông minh, nhưng ngày thường vẫn là một đại diện điển hình cho tuýp người máu lên não chậm, vậy nên nàng chưa hiểu ý của Dung Vô Ưu lắm, chỉ có thể mờ mịt nhìn, chờ nàng ta nói tiếp. Dung Vô Ưu bèn thủng thẳng tặng cho nàng một tiếng sét giữa trời quang mây tạnh:

-          Nghĩa là tỷ phải ở lì trong Tề Vương phủ, bám chặt hắn 3 năm thì hưu thư mới có giá trị pháp lý. Nếu 2 người ly thân, tỷ tới biệt viện sống, hưu thư ấy căn bản không có giá trị thực tế. Tuy nói hắn chính là pháp luật, bây giờ hắn nói đã bỏ tỷ cũng không ai dám ý kiến, nhưng nếu có ngày hắn phát hiện ra chỗ tốt của tỷ, muốn dùng cuộc hôn nhân này buộc chân tỷ lại, lúc đó tỷ định làm như thế nào?

Ngây đơ ra mất một lúc, Như Ngọc mới yếu ớt trả lời lại:

-          Nếu ta cứ ở lỳ trong phủ không chịu đến biệt viện, hắn sẽ nghĩ là ta đeo bám để cầu cạnh sự thương hại của hắn. Bây giờ ta đã tức đến nội thương luôn rồi, không muốn bị chọc cho tức thêm nữa đâu!

Dung đại mỹ nhân trầm ngâm một hồi nhìn nhìn nàng, sau đó thở dài vỗ về mái tóc đen bóng của nàng, than nhẹ:

-          Lão Đại, da mặt tỷ mỏng đi từ lúc nào vậy?

Nàng lườm lườm Dung Vô Ưu:

-          Có ý gì?
-          Không có, chỉ là có lòng tốt muốn nhắc nhở tỷ tỷ, thục nữ báo thù, 3 năm chưa muộn.
-          Ta tự thấy mình không phải thục nữ.
-          Vậy cũng được. Khi nói đến báo thù rửa hận, lại càng phải biết nhẫn, nếu không thể nhẫn thì không đáng gọi là Bò Cạp, cùng lắm chỉ làm được …tôm riu thôi.

Chuyện này, nàng có không muốn cũng đành phải thừa nhận. Vậy nên để ngày sau có thể dứt khoát và tiêu sái đá bay tên chồng cũ là Tề vương Tiêu Dật Phong, nàng đành mặt dày quay về Tề Vương Phủ ăn vạ thêm 3 năm nữa vậy. Làm người thì không nên quá tự kỉ và ảo tưởng sức mạnh, nhưng cái gì cần phòng xa thì vẫn phải phòng cho tốt mới mong có được ngày lành tháng tốt mà.

Bước lên xe ngựa, Như Ngọc gỡ chiếc mặt nạ bạc điêu khắc tinh mỹ xuống, rồi yên lặng nhìn vào gương đồng. Chiếc gương này được đánh bóng bằng kỹ thuật điện hóa nên có bề mặt nhẵn và bóng vượt trội so với các sản phẩm đương thời, kết hợp với giá gương điêu khắc thực tinh xảo, số lượng bán ra mỗi năm chỉ 10 cái, ngay cả thái hậu trong cung muốn có cũng phải xếp hàng chờ đợi. Tất nhiên, đấy là cách Vạn Bảo Lâu của Vạn Đại nhà nàng làm màu làm mè để bán hàng. Tất nhiên nàng biết loại gương cho hình ảnh trung thực nhất phải là gương thủy tinh tráng bạc, muốn có cũng không khó, chỉ cần mở miệng đòi Vạn Đại một tiếng là được, nhưng nàng lại thích cảm giác có chút mơ hồ không rõ khi nhìn chính mình trong gương đồng, rồi tự hỏi phải chăng những ngày nàng đang sống này chỉ là một giấc mơ dài? Tại sao một phụ nữ trẻ 27 tuổi như nàng lại có thể biến thành một đứa trẻ mới lên 7? Tất nhiên, khi còn ở trong thân xác cũ, nàng cũng thường ngẩn người nhìn chứng minh thư của mình rồi tự hỏi mình thực sự đã 27 tuổi rồi sao? Có cảm giác như mình vẫn còn chưa bước qua tuổi 17. Thế giới xung quanh vẫn còn bao nhiêu điều cần học hỏi khám phá, đường chân trời ở phía trước nhìn vừa hấp dẫn lại vừa xa xôi. Năm nay tuổi sinh học của cái thân thể này là 17, tuổi của nàng nếu còn sống và không bị đưa tới đây đã là 37, còn tuổi tâm lý của nàng là một ẩn số mà chính nàng cũng không biết rõ. Nói theo kiểu giễu cợt của Vạn Đại chính là: “Mị còn trẻ, Mị muốn đi chơi!” Khi nào còn chưa biết nói câu tôi không thể, vậy thì thời gian đã qua cũng chỉ là trải nghiệm và lịch duyệt, không hề có giá trị kìm hãm bước tiến của con người.

Nàng và 6 người chị em kết nghĩa kim lan đều yêu trò nữ tôn, đều cảm thấy mình bị mắc kẹt trong một thời đại nam tôn nữ ti, đều chọn con đường tự lập không cần lệ thuộc vào đàn ông, hơn nữa, đều là đại mỹ nhân. Trong 7 người, nàng không hẳn là người đẹp nhất, nhưng chắc chắn là người nổi bật nhất, với hình xăm chim phượng đỏ rực cuốn từ góc trán qua thái dương xuống gò má, gây ra một ấn tượng yêu mị khó tả. Nàng thích mặc xiêm y chiết eo màu đỏ rực, bởi người khác mặc trang phục như vậy nhìn sẽ có vẻ dong chi tục phấn tầm thường không chịu nổi, nhưng dáng người thanh lệ uyển chuyển hàm xúc của nàng cùng khuôn mặt như hoa như ngọc không cần tô điểm phấn son kết hợp với y phục đó lại tạo ra ấn tượng thướt tha mà rực rỡ. Theo thói thường ở kinh thành, nếu có giai nhân nào đó mặc gì, chải kiểu đầu nào, dùng trang sức gì khiến cho mấy nam danh nhân mở miệng ca tụng, thì chúng nữ sẽ lũ lượt bắt chước mong lây được chút ít phong vận, nhưng nàng lại thấy không thoải mái khi bị người bắt chước. Với nàng, là con gái không cần phải xinh đẹp nhất, nhưng trong mắt trong lòng người khác, tuyệt đối phải là độc nhất vô nhị.

Tất nhiên, ăn mặc như thế là khi nàng sắm vai Phụng cô nương của Hồng Hoa Viện, còn lúc này, trên người nàng là xiêm áo màu xanh thẫm thêu vô vàn họa tiết li ti bằng chỉ tơ màu trắng tạo ra một tấm lưới mỏng manh làm dịu đi sắc xanh của vải, vừa đẹp đẽ, vừa quý phái. Nhưng dù có đẹp đẽ quý giá đến đâu chăng nữa, khi có thêm cái áo lót đặc chế có tác dụng tăng mạnh vòng eo, giảm nhanh vòng ngực chèn vào bên trong nhằm phá hoại đường cong, chính là giúp tạo ra cái ấn tượng, kiểu người này có đắp thêm vàng vào cũng không đẹp nổi. Cuối cùng, đem kết hợp ấn tượng mãnh liệt ấy với chiếc mặt nạ bạc vô cùng tinh xảo che kín dung mạo chỉ hở ra một chút ở miệng và cằm cộng thêm ấn tượng oanh động một thời về vụ tai nạn thảm khốc không được ngự y chữa trị kịp thời dẫn tới hủy dung ngày xưa. Chính là hình ảnh người người đều biết của vị vương phi xấu nhất trong lịch sử Bắc Chu, Nhan Như Ngọc.

Đã bị chồng cũ lịch sự mời lên xe ngựa tống ra biệt viện ngoại thành, tất nhiên không thể đường đường chính chính đi cổng lớn mà xông vào vương phủ nhà hắn để nói chuyện phải quấy. Như Ngọc cho xe ngựa chạy thẳng tới Bảo Phương Trai, cửa hiệu bán tranh chữ nổi tiếng nhất nhì trong thành, cũng chính là một phần trong số tài sản hồi môn của nàng. Cơ thể này có một phụ thân vô cùng thương yêu con gái, biết rằng con mình xấu như vậy sẽ khó gả, ông ta liền gây dựng dần một Kì quán, một hiệu bán tranh chữ và một hiệu bán đàn để nàng học quản lý. Tất nhiên hồi môn của nàng không chỉ có chừng đó, nhưng lợi tức từ 3 nơi này cùng những mối quan hệ giăng mắc như tơ thông qua đó có sức hấp dẫn rất lớn với các gia đình quyền quý. Bằng không thì hoàng gia cũng chẳng nhớ đến nàng khi tìm kiếm một ứng cử viên cho vị trí Tề vương phi.

Vừa xuống xe ngựa, nàng quả nhiên nhìn thấy Nhan Uyên, cha ruột của thân thể nàng đang ngồi trong khách sảnh của Bảo Phương Trai, ánh mắt chăm chú thưởng thức một bức tranh vẽ sông núi. Nhìn thấy nàng, Nhan lão gia không tránh được ánh mắt kinh ngạc:

-          Ngọc nhi, sao con lại ở đây. Không phải con nên ở Mai viên sao?

Mai viên là tên biệt viện ngoại thành mà Tề vương đưa nàng đến ở, trừ mùa đông mai nở ra, nơi đó không còn bất cứ thứ gì đáng coi là đẹp. Như Ngọc cười nhẹ, đàng hoàng khom mình thi lễ rồi mới bước tới ngồi xuống, nhỏ nhẹ đáp:

-          Con gái có chuyện không rõ, muốn xin ý kiến của cha.
-          Có chuyện gì, con nói xem!
-          Con nghe nói, điều kiện để bị định tội không có con nối dòng trong thất xuất chi điều đòi hỏi 2 vợ chồng phải chung sống 3 năm mới tính là hợp lệ, không biết có phải không?

Nhan Uyên thở dài, có chút tự suy diễn cùng với tự cho mình là đúng mà tiến sát lại, hạ giọng khe khẽ an ủi nàng:

-          Ngọc Nhi, muốn hạ dược Tề vương không phải là chuyện đơn giản. Cha sợ con không gánh vác nổi hậu quả nếu trêu chọc hắn, hay là bỏ đi! Thực ra sau này con chỉ cần khi đi ăn vụng nhớ chùi mép sạch sẽ một chút, bọn họ cũng sẽ không quản nhiều.

Như Ngọc suýt nữa thì sùi bọt mép vì tức giận, ngửa đầu lên trời âm thầm gào thét tự hỏi rốt cục cái đầu của ông bố hờ nhà mình chứa cái gì bên trong. Nàng nghiến răng, rồi lại nghiến răng, vò khăn tay, rồi lại vò khăn tay, hồi lâu mới có đủ bình tĩnh để lên tiếng thêm lần nữa:

-          Cha, con gái không có ý định tính kế Tề Vương, con chỉ sợ cái danh hào Tề Vương Phi này không mất đến triệt để thì ngày sau đám đàn bà của hắn sẽ tính kế con mà thôi.

Đây quả là một viễn cảnh đáng lo đối với Nhan Uyên, vậy là Nhan đại lão gia bèn trầm ngâm suy tính. Chợt có chủ ý, Như Ngọc thử đề xuất:

-          Hay là cha tới bảo hắn thay đổi nội dung hưu thư, dùng tội danh không hiếu thuận với cha mẹ chồng được không?
-          Không được, như thế là tội khi quân!

Khốn thật, có cha chồng là tiên đế đúng là … không ổn. Như Ngọc lại thay đổi chủ ý lần nữa:

-          Vậy thì ghen tuông được không?
-          Con à, trong vương phủ còn chưa có cả nha đầu thông phòng, ngươi định đánh ghen với ai?
-          …Thế thì tội lắm lời điêu ngoa vậy!

Đây là giới hạn cuối cùng có thể, trộm cắp hay dâm ô thì quá mất mặt phủ Vĩnh Xuyên Hầu, Nhan lão gia sẽ không chịu. Có ác tật không thể lo việc tế tự thì không thể xài, vì năm ngoái nàng đã dùng tư cách Tề vương phi đi tế tự ở Tông miếu một lần rồi. Ai dè Nhan lão gia vẫn tức đến vểnh râu:

-          Con gái ta có thể nhan sắc không bằng người, nhưng thông thi thư, hiểu lễ nghĩa, ôn nhu hòa nhã, khéo hiểu lòng người, sao có thể bị bỏ vì tội danh lắm lời được?

Như Ngọc cảm thấy đau cả đầu, đưa tay lên nhu nhu trán:

-          Có quan trọng vậy không? Đằng nào thì sau khi bỏ hắn con cũng không thể tái giá! Chút danh khí ấy bỏ đi cũng được mà!

Quan trọng nhất là nếu hưu thư lập tức có hiệu lực, nàng liền không cần tìm cách cùng hắn dây dưa không rõ những 3 năm. Hòa Bích vô tích sự kia đã nghiên cứu về hiện tượng ngủ đông của rùa và ếch cả 5 năm nay mà vẫn chưa chế được loại thuốc nào có thể giúp người giả chết, bằng không thì nàng cũng đã không thèm lên kiệu hoa đi làm Tề vương phi, dứt khoát giả chết thoát thân từ sớm cho xong. Nhan lão gia đi đi lại lại trong sảnh một hồi, cuối cùng vỗ vai nàng quả quyết mà nói:

-          Ta sẽ tìm cách trình bày việc này với hoàng thượng để người làm chủ cho con. Xét cho cùng, lần này thực ra là hoàng gia có lỗi với con, cũng không thể để Tề vương kia chiếm hết tiện nghi được.
-         

Aiz, nói chuyện với ông bố này còn tệ hại hơn là nói với cái đầu gối, xem ra cái số kiếp dây dưa không rõ suốt 3 năm này, nàng có trốn cũng không thoát được rồi!