Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

Chương 4 : Làm mẹ là một nghệ thuật

Vương phi báo thù

Thể loại: cổ đại, 1/2 nữ tôn, xuyên không, oan gia, hài
Nữ chính: Nhan Như Ngọc
Nam chính: Tiêu Dật Phong
Và 1 số nam thanh nữ tú khác.



Chương 4 : Làm mẹ là một nghệ thuật

Một năm trước, Như Ngọc nghiến răng nghiến lợi bước lên kiệu hoa vì không nỡ gây rắc rối cho phủ Vĩnh Xuyên Hầu, xét cho cùng, ông bố hờ Nhan Uyên kia, mặc dù thái độ đối xử với con gái thực buồn nôn, nhưng cũng là dùng chân tình mà đối đãi. Nàng lợi dụng danh nghĩa cú sốc hủy dung sau tai nạn để thay đổi tính nết, trở nên trầm lặng ít nói (vì sợ nói nhiều sai nhiều) miễn cưỡng cũng qua được pháp nhãn của ông bố quá yêu con gái này, mặc dù Nhan lão gia kia, đi thì chớ, cứ về đến nhà là mỗi ngày 3 lượt nàng phải nghe ai đó ai oán nhớ thương Ngọc nhi ngày xưa, còn nàng cứ thế mà đổ mồ hôi hột.

Cha mẹ ở thế giới trước kia của nàng luôn bận rộn công tác, khi còn nhỏ nàng luôn mong họ quản chuyện nàng muốn đi đâu làm gì có cần bố mẹ nâng đỡ giúp thêm gì không, nhưng họ không bao giờ thèm để ý, đến khi nàng đã vật lộn kiếm tiền đủ lâu, vây cánh mọc đủ dài, bắt đầu có đủ nội lực để sống tùy hứng theo ý mình thì họ bỗng nhiên thấy lo sợ và muốn quản chế nàng, tiếc rằng đã muộn, lúc đó nàng không nói hai lời, liền để thư lại rồi quyết tuyệt xách vali ra ngoài thuê phòng trọ. Lúc còn trẻ người non dạ thì cũng cảm thấy hận, nhưng về sau nghĩ lại cũng chỉ có thể đổ tại hai bên tư duy khác biệt nên sinh ra xung khắc nhau. Bố mẹ của nàng là kiểu người chờ con cái phải 1 khóc 2 nháo 3 thắt cổ ăn vạ ầm ĩ lên hoặc ỉ ôi xin xỏ triền miên hết lần này đến lần kia, sau đó mới chịu tin là con mình « đang nghiêm túc muốn có thứ gì đó ». Còn nàng lại khinh bỉ cái trò ấu trĩ rẻ tiền đó, cái gì thực cần thì mới xin, hỏi xin cái gì cũng chỉ hỏi đúng một lần, nếu bị từ chối, lập tức nghĩ cách tự mình có được, tuyệt đối không lôi thôi dài dòng. Loại như nàng, ngay cả ở thế giới cũ còn bị đánh giá là bất trị, đến thế giới này, hiển nhiên trở thành thành phần bất trị vô đối. Ông bố nhị thập tứ hiếu như Nhan Uyên, có vẻ giống giấc mơ hồi nhỏ của nàng về 1 ông bố tốt, nhưng bây giờ thì nàng thực sự không cần, chỉ muốn được tự do tự tại muốn làm gì thì làm.

Khi còn ở thế giới cũ, nàng từng đi học Chiêm Tinh 2 năm, có lần cô giáo nhìn lá số của nàng tặng cho một câu sét đánh :

-          Chủ tinh La Hầu ở Cự Giải, muốn hoàn thiện bản thân cũng cần phải học làm nũng đấy em ạ !

Mẹ nó chứ, nếu tính như vậy thì đứa em kém 3 tuổi, vô tích sự toàn tập và luôn làm nũng với chả dỗi hờn để đạt được thứ này thứ nọ mà nàng vẫn khinh bỉ ra mặt kia hóa ra chính là 1 trong những người thầy đầu tiên đã được vận mệnh an bài cho nàng kiến tập sao ? Nhưng điều này nàng không thể không tin, vì từ sau khi nghĩ thông điểm đó, đêm ngủ nàng không còn mơ thấy cảnh mình loay hoay mãi ở trường cấp 3 mà không tài nào tốt nghiệp được nữa.

Sau đó, khi bị đá đến thế giới này và mỗi ngày phải nghe một ông bố nào đó nhớ tiếc cô con gái đáng yêu thường quấn lấy mình một cách vô cùng sến sẩm ngày xưa, nàng cảm thấy như thể mình bị đá đến đây để thi lại vậy. Hơn nữa còn là một bài thi trắc nghiệm hễ tích sai sẽ bị trừ điểm nặng, còn nội dung làm người ta nghĩ đến mà sởn da gà. Nàng không ấu trĩ đến độ buồn phiền vì bản thân chỉ là thế thân cho 1 kẻ được yêu thương thực sự, nội việc còn sống và giữ được thật nhiều kí ức quý giá để có thể tiếp tục những nguyện vọng dở dang, hơn nữa được cho thêm một lần tuổi trẻ đã là quá tốt, nhưng người chết thì đã chết, người sống vẫn phải sống. Kẻ tình nghi là thủ phạm, chính thất phu nhân của Nhan Uyên, Mộ phu nhân vẫn còn 2 đứa con gái nhỏ cần mẹ thương yêu che chở. Hiện giờ Nhan Uyên chỉ là đối với Mộ phu nhân ghẻ lạnh, xa cách và hành hạ trái tim bà ta bằng cách lần lượt đem về nhà 3 tiểu thiếp, 2 trong số đó đã sinh được con trai nhưng ông đều không đồng ý giao cho Mộ phu nhân nuôi. Hai thằng nhóc đó vừa nghe hiểu tiếng người đã được dạy rằng ở trong nhà này cứ nhìn sắc mặt Nhan đại tiểu thư (tức là nàng) mà sống là đủ. Nếu biết rằng thực ra con gái mình đã chết, không hiểu hành vi của Nhan Uyên còn ác liệt đến trình độ nào ! Rất nhiều việc trong thế gia danh môn nhất định phải do nữ chủ nhân đứng ra giải quyết. Giả sử ông ta bỏ Mộ phu nhân hay dùng thủ đoạn giết bà ta, vậy thì sớm muộn sẽ lại có một chính thất mới đến đối phó với đám trẻ con nhà họ Nhan thôi. Nàng là người lớn, nàng có thể ứng phó với thủ đoạn của người lớn, nhưng còn 2 con nhóc ngốc nghếch kia, và nếu chính thất mới có con trai thì đến cả 2 thằng nhóc ngờ nghệch kia đều sẽ không có ngày lành. Càng buồn cười hơn nữa là, nàng thì nghĩ như vậy và bảo trì im lặng, còn 4 đứa nhóc kia thấm nhuần lời dạy của mẫu thân, ngược lại đều coi nàng như đại địch, 2 tiểu cô nương mỗi khi thấy nàng là mát mẻ xa gần châm chích, tóm lại là thị uy đi, còn 2 tiểu công tử hễ thấy nàng từ xa là lập tức đi đường vòng chạy trối chết.

Khi mới tới thế giới này, nàng từng mơ thấy cảnh trong đám tang của mình ở thế giới kia. Mẹ nàng khóc đến thương tâm, ai oán kể lể chuyện xưa tích cũ về nàng, còn nàng thì đứng nghe và tự hỏi rốt cục thì cái người mà mẹ nàng đang nói tới đó thực ra là ai ? Xưa nay nàng khá dễ dãi đối với chuyện người khác không hiểu mình, nhưng không hiểu là một chuyện, bị người sống cùng mình gần 20 năm trời nhìn nhầm thành một người khác hẳn là một chuyện …khác hẳn. Có lẽ, đúng như một câu ngạn ngữ nàng đọc được ở đâu đó trên Internet : « Mẹ là người sẽ bắt con mặc thêm áo len nếu chính bà ấy cảm thấy lạnh ! » Xem ra yêu thương một người khác hẳn mình có vẻ không khó lắm, nhưng yêu thương đồng thời làm cho đối tượng cảm nhận hay tiếp nhận được tình yêu ấy là một chuyện đòi hỏi khả năng quan sát, suy xét, phân tích và động não nghiêm túc vô cùng. Bố mẹ cứ mong chờ, thậm chí gây áp lực ép nàng đi làm những chuyện mà họ nghĩ là tốt cho nàng rồi sau đó sầu lo, đau khổ vì bị chống đối quyết liệt. Mối quan hệ ấy, dù cố gắng thế nào cũng không cải thiện được, nghĩ tới thôi cũng đã thấy mệt mỏi và đau đầu. Bây giờ nàng chết đi tuy làm họ đau lòng 1 thời gian nhưng ngày sau họ sẽ không cần ôm ấp những kì vọng thiếu thực tế kia nữa. Coi như là chịu đau 1 lúc để nhổ đi cái răng đã sâu gây nhức nhối nhiều ngày. Mà tính ra, tài sản nàng để lại cũng thừa đủ để bù đắp cơm áo gạo tiền họ nuôi nàng ăn học từ nhỏ đến lớn rồi chứ.

Dù sao, cũng không thể quay về nơi đó nữa.

Trong tiểu đình giữa vườn hoa mai, Mạc Nhu đang giúp nàng mài mực chợt nhận ra nàng đã trầm ngâm hồi lâu mà chưa đặt bút vẽ tiếp bức tranh dở dang :

-          Lại nhớ về quê cũ của tỷ sao ?
-          Ừ !
-          Hôm nào rảnh lại vẽ thử hình ảnh của nó ra cho muội nhìn 1 cái được không ?
-          Thứ đó nếu lỡ để người ngoài nhìn thấy sẽ không tốt.
-          Cũng phải, lỡ để người ta phát hiện ra bí mật của tỷ thì rất nguy hiểm.

Như Ngọc không có ý đó, nhưng cũng không giải thích. Sau khi đến đây, nàng từng tự kỷ một chút mà suy đoán, hẳn là ông trời thương xót nàng tài hoa bạc mệnh nên bảo lưu kí ức phong phú của nàng rồi đưa linh hồn nhập vào thân thể hiện giờ. Có điều, không hiểu có phải vì thần thánh thọ ngang trời đất, tức là già quá nên lẩm cẩm không, lại đưa nhầm nàng đến cái thời đại mông muội cổ lỗ này. Không sợ cái đầu thuộc đẳng cấp bác học điên của nàng sẽ đem thời đại này quậy cho nát nhừ hay sao? Tối thiểu thì với điều kiện khoa học kỹ thuật hạn chế của thời đại này, nàng khẳng định mình vẫn chế được khinh khí cầu, kính viễn vọng, vẫn làm được dùi cui điện và bom như thường, không thì ít nhất cũng đem thuật luyện kim ra cải tổ cẩn thận 1 lần. Mà thôi, không nhắc đến mấy thứ nguy hiểm đó nữa, chuyện quan trọng hơn cần nàng giải quyết thực nhiều, trước hết đã chính thức giải quyết xong vấn đề hố xí tự hoại, hố xí của thời đại này thực làm nàng kinh hồn táng đởm. Thực ra làm ra hố xí tự hoại không khó, làm thế nào để nó xuất hiện trong tất cả những căn nhà nàng ở mà không làm ai dị nghị mới là chuyện đã làm nàng đau hết cả đầu. Tiếp đó, kể cũng may mà nàng xuyên vào một thân thể trẻ con mới 7 tuổi, cho nên có tới 6 năm để nghiên cứu về băng vệ sinh cá nhân, bây gi nh lại, cứ nhìn cảnh đám tỳ nữ trong phủ giấu giấu diếm diếm lén lén lút lút đem vải xô đầy máu ra giặt rồi phơi vào những chỗ tối tăm bí bách là nàng lại dựng tóc gáy. Biết được bí mật của nàng chỉ có 6 người chị em thân thiết mà nàng đã trăm chọn ngàn tuyển ra trong số người có duyên gặp mặt sau 10 năm sống ở đây. Nhưng có nhiều thứ ở quê cũ ấy, nàng tuyệt đối không muốn cho họ biết. Chẳng hạn, bom nguyên tử, lại tỷ như, nguyên nhân cái chết lãng xẹt của nàng.

Đưa tay đẩy 1 bức tranh vừa vẽ xong đến trước mặt Mạc Nhu, nàng vân đạm phong khinh bảo :

-          Xem đi, xem xong thì đem đốt đi !
-          Đây là cái gì ?

Mạc Nhu mờ mịt nhìn vào bức tranh vẽ một thiếu nữ ăn mặc thiếu vải, hở tay, hở đùi đang dán mắt vào một vật thể hình dạng hơi giống 1 cuốn sách để ngang đang mở rộng trên bàn, nhưng lại nối với mấy sợi dây dài dài, 2 bàn tay đang sờ chạm vào nó theo 1 thủ thế khó hiểu. Như Ngọc trả lời :

-          Thứ cô nương trong hình đang nhìn gọi là laptop. Có thể thông qua nó đọc được hàng vạn cuốn sách khác nhau, cũng có thể thông qua nó mà xem kịch, nghe hát, lưu được hình ảnh chân thật của rất nhiều tranh chữ, còn có thể dùng như thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ… Khi nối mạng toàn cầu nó gần như trả lời được mọi câu hỏi của ngươi. Coi như nó là ...ờ, thiên thư đi.
-          Tỷ nói xạo!

Mạc Nhu dứt khoát đưa ra nhận định. Mạc cô nương ngày thường băng tuyết thông minh, mới 2 năm trước thôi hãy còn là 1 nhân vật phong vân ngửa tay làm mây, úp tay làm mưa, nay đã rửa tay gác kiếm đi theo nàng làm 1 thị nữ nho nhỏ vì một số nguyên nhân cực chẳng đã. Nhưng đối với cái không biết thì nàng ta cũng chỉ có thể mơ hồ phán đoán theo hiểu biết của thời đại mình sống. Nàng hiển nhiên suy nghĩ, rạp hát hay thư viện lớn như vậy, sao có thể nhét được vào một vật mỏng dính, bé xíu như vậy cơ chứ ? Như Ngọc không đôi co với nàng, chỉ cười cười. Nàng không cầu Mạc Nhu tin nàng, như vậy ngày sau có lỡ miệng đến nói cái gì đó nguy hiểm như bom nguyên tử còn có thể có đường thoái thác. Nếu nàng nói, ở thế giới mình sống trước kia, sách trong 1 thư viện thực ra có thể chứa hết trong một vật nhỏ hơn ngón tay gọi là USB, khẳng định là đám chị em sẽ khinh bỉ « lời nói dối vụng về » ấy của nàng cho mà xem. Bây giờ đã làm được thủy tinh và pha lê, chất lượng ngày càng tốt, nàng muốn mau chóng làm ra kính hiển vi, kính viễn vọng và kính lặn. Không còn YouTube để lên xem phim khoa học, ngắm đáy biển, bầu trời, nàng có nhiều động lực hơn để làm khinh khí cầu và sắp tới dự định là thiết bị lặn, sau này, nàng nhất định phải đưa Dực nhi ra biển xem san hô, nhất định nó sẽ mê đến chết. Nếu bị giam chân trong vương phủ, tuy mỗi ngày vẫn có thể trốn ra ngoài chơi mà không bị phát hiện, nhưng tối vẫn phải về đó báo danh. Cho nên, vẫn là dứt khoát ly hôn càng sớm càng tốt mới là chính đạo. Nếu mỗi ngày đều phải nhìn thấy những thứ y như nhau chẳng bao giờ thay đổi, nàng tin chắc là mình sớm muộn cũng phát điên.

-          Mẫu thân, mẫu thân, người xem, con có thứ gì này !

Tiếng Dực nhi í ới đầy phấn khích ầm ầm chạy tới. Như Ngọc thở dài, nghiến răng quyết định lùi thời hạn quay lại vương phủ thêm 1 thời gian nữa, Dực nhi về đến vương phủ nhất định sẽ bị 5 sư gia của nó tóm chặt không buông, cả năm qua nàng ở cùng nó mà vẫn không cách nào thu xếp đưa nó rời vương phủ lấy 1 lần, cho nên phải tranh thủ thời gian nó đến Mai viên, để đưa nó đi xem 1 số thứ cho bằng được. Nhân tiện dẫn dụ tiểu tử thối đó để nó cảm thấy ở với nàng hấp dẫn hơn ở lại Tiêu gia.

Dực nhi nhìn nàng, cười gian như hồ ly, sau đó cẩn thận đặt vào tay nàng một con … giun đất. Như Ngọc cố kìm chế cảm giác gai ốc nổi khắp mình mẩy, thầm tụng niệm về sự vô hại của sinh vật bé nhỏ này, sau đó mỉm cười :

-          Giun đất, Dực nhi muốn đi câu cá sao ?
-          Câu cá rất chán, con muốn mẫu thân câu cá lên nấu cho con ăn !

Tiểu tử thối tha nào đó vừa ra yêu sách, vừa ôm lấy chân Như Ngọc lay lắc làm nũng :

-          Vậy người khác câu còn mẫu thân nấu có được không ?
-          Tạm chấp nhận được !

Mạc Nhu cau mày, trách Như Ngọc :

-          Lão Đại, quá nuông chiều trẻ con sẽ làm nó hư thân !
-          Ai nói là ta nuông chiều trẻ con ?
-          Nó làm như vậy với tỷ, vốn là ý đồ sai trái. Tỷ không thể giả như không biết !
-          Ai nói là ta giả như không biết ?
-          Vậy thì, bất kính với mẫu thân, cần phải bị trừng phạt thích đáng.

Như Ngọc tới bên bàn, thả tạm bạn giun đáng thương vào chiếc đĩa nhỏ bằng sứ :

-          Dực nhi, con được phép tự biện hộ cho mình !
-          Dì Nhu, con không có bất kính với mẫu thân, vì con cảm thấy giun đất rất đáng yêu nên mới đem tặng mẫu thân mà !
-          Không phải con đã đồng ý đem giun đất đáng yêu này đi làm mồi câu cá sao ?

Mạc Nhu bắt bẻ. Dực nhi mím môi, làm bộ oan khuất khổ sở không chịu nổi :

-          Con không có nói vậy, chưa từng nói vậy. Con thích giun đất như vậy, sao nỡ đem nó làm mồi câu cá chứ ?

Như Ngọc mỉm cười :

-          Cho con cơ hội chứng minh tình cảm của mình. Tối nay để giun đất đáng yêu ăn cùng bát với Dực nhi được không ?

Mạc Nhu sởn gai ốc, cố kìm chế cảm giác buồn nôn, phản đối :

-          Quá lãng phí thực phẩm, để nó ngủ cùng Dực nhi là tốt rồi !
-          Phản đối vô hiệu, Dực nhi có thể đè chết giun đất đáng yêu mất, nếu tối nay Dực nhi không ăn, ta đem canh cá ấy thưởng cho Uy Vũ tướng quân ăn.

Uy Vũ tướng quân là tên con chó săn của Dực nhi. Còn canh cá của mẫu thân là loại thức ăn ngon nhất thiên hạ, cũng là thức ăn Dực nhi thích nhất, hơn nữa không một đầu bếp nào khác biết công thức nấu. Nghe mẫu thân và dì Nhu kẻ tung người hứng, Dực nhi cảm thấy thế giới sụp đổ hoàn toàn rồi, mắt bắt đầu đỏ hoe, rớm lệ. Mẫu thân thực ngoan độc, sao có thể tính chuyện nấu canh cá ngon nhất lên sau đó không để nó ăn miếng nào, liền trực tiếp đem cho Uy Vũ tướng quân ăn hết chứ. Mạc Nhu thở dài, ngồi xuống vỗ vỗ vai Dực Nhi :

-          Nam tử hán dám làm dám chịu. Bây giờ con thú nhận tội lỗi vẫn còn kịp.

Được lắm, nam tử hán dám làm dám chịu, dù hôm nay bị bắt chép phạt hay nhảy cóc quanh sân so ra cũng tốt hơn là phải nhìn Uy Vũ tướng quân ăn mất canh cá ngon nhất thiên hạ. Dực nhi rất không có cốt khí cúi đầu mếu máo :

-          Mẫu thân, Dực nhi làm sai rồi. Con không nên đem giun đất đến dọa mẫu thân.
-          Bất kính với người lớn, phải chịu tội gì ?
-          Chép lại sách gia huấn 20 lần có được không ?

Như Ngọc đưa tay nhu nhu trán :

-          Dực nhi, nếu lòng không có kính ý, có chép gia huấn 100 lần cũng không có tác dụng gì.
-          Vậy con phải làm sao mẫu thân mới tha thứ?
-          Xem nào, ta chưa muốn về vương phủ, cũng không muốn vương gia cho người đến cưỡng chế ta về đó. Con phải cùng trốn đi với ta, khi nào quay về cùng chịu phạt với ta. Còn nữa, khi đi chơi gặp chuyện gì, con đều phải thề sẽ giữ bí mật tuyệt đối.
-          Vậy còn các lão sư…
-          Mặc kệ mấy tên chưa già đã lẩm cẩm ấy. Chỉ biết dạy trẻ con học thuộc lòng. Dù con có thuộc cái gì như cháo chảy thì 3 ngày sau cũng đều quên sạch, để bọn họ dạy chính là tốn cơm vô ích.
-          Sao… sao mẫu thân biết ạ ?
-          Tại sao à ? Tại vì ta là mẹ con !
-          Mẫu thân !


Tiểu tử thối tha nào đó 2 mắt đỏ hoe, nhào tới ôm chặt chân Như Ngọc. Đúng vậy, trên đời này, chỉ có mẫu thân hiểu nó nhất, nhưng cũng vì hiểu nó nhất cho nên cách trừng phạt của mẫu thân mới có thể đáng sợ như vậy, sau này, tốt nhất vẫn nên hiếu kính với người thì mới có ngày lành. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét