Thể loại: cổ đại, 1/2 nữ tôn, xuyên không, oan gia, hài
Nữ chính: Nhan Như Ngọc
Nam chính: Tiêu Dật Phong
Và 1 số nam thanh nữ tú khác.
Chương 5 : Biệt lai vô dạng
Buổi chiều, trong
phòng riêng của Như Ngọc, bọn nữ tỳ sau khi chuẩn bị bồn tắm và y phục mới cùng
khăn lau thỏa đáng đều cung kính lui ra, chỉ để lại Mạc Nhu và nàng. Mạc Nhu đưa
tay thử độ ấm của nước trong bồn, lơ đãng hỏi :
-
Dực
nhi đâu rồi ?
-
Đang ở
sân trước, chơi bịt mắt bắt dê với các tỷ tỷ xinh đẹp.
Như Ngọc vừa thoát
đi y phục và áo lót đặc chế, vừa phiền chán đáp. Mạc Nhu cố nín cười mà bảo nàng :
-
Đã
quyết định nhận nuôi nó, vậy cũng nên nói với nó bí mật của tỷ. Trừ phi tỷ không thực sự coi nó là người thân.
-
Để nó
lớn hơn 1 chút hẵng hay, trẻ con thu liễm không tốt, có thể vô ý để lộ chuyện.
-
Muội biết,
ý muội là, cũng nên để nó biết mặt thật của tỷ.
-
Ta lo
sợ muội hiểu không, nó háo sắc như vậy, biết đâu cả mẫu thân như ta cũng rơi vào
tầm ngắm của vuốt sói nhà nó thì sao ? Lúc đó có muốn coi nó là người nhà
cũng không làm nổi nữa. Chính thức đập cho chết luôn.
-
Tỷ nỡ sao ?
-
Muội đoán xem !
Mạc Nhu phì cười,
lắc lắc đầu :
-
Thôi
thôi, không tán nhảm nữa, tắm nhanh đi, muội canh chừng cho.
Như Ngọc vấn cao
tóc lên, dùng 1 cây trâm cố định lại rồi trèo vào bồn nước. Cơ thể này hiển nhiên
có được di truyền tốt nhất, cha mẹ đều xinh đẹp hơn người, nhưng còn phải kể công
phu nàng nuôi dưỡng chăm sóc nó 10 năm. Quan điểm của Như Ngọc là không có thứ
gì dưỡng nhan sắc tốt hơn một dòng máu sạch, chỉ cần dòng máu sạch, trái tim khỏe
mạnh thì từ da đến tóc, từ chân mày đến móng tay, từ hàm răng đến đôi mắt không
có chỗ nào là không phát huy ra trọn vẹn vẻ đẹp bẩm sinh tiềm ẩn. Chất tóc của
nàng đã tốt, cứ nửa tháng lại ủ một lần bằng tinh dầu nên vừa dài vừa dày vừa mượt
bóng như lụa, làn da mỗi ngày đều dưỡng bằng cám gạo mềm mịn như da em bé, lại
có độ săn chắc tự nhiên khỏe mạnh do đều đặn tập luyện võ thuật 2 tiếng mỗi ngày,
cũng nhờ chất máu tốt nên gò má nàng trong trắng lộ hồng, sắc môi thắm như son,
ánh mắt long lanh mê hoặc, cơ thể thường xuyên vận động, dinh dưỡng hợp lý nên không
có chút mỡ thừa, đường cong uốn lượn mê người. Ngay cả Mạc Nhu là con gái cũng
phải ngẩn ngơ nhìn hồi lâu rồi than nhẹ :
-
Tỷ thực sự không định lấy chồng sao ? Muội nghĩ, trên đời này tìm được gã đàn ông
không chịu quỳ trước váy tỷ mới là khó, chứ chiều ngược lại khó gì ?
Người đẹp yêu mị
trong bồn tắm kia bĩu môi, trả lời vẻ khinh thường.
-
Bọn họ
không biết cách làm ta vui !
-
Lão Đại,
nên hiểu là bọn họ mê muội tỷ đến độ đầu óc cũng đình công không làm việc được
nữa có được không ? Tỷ không cảm thấy đàn ông như vậy thực dễ bảo, cũng
thực nghe lời à ?
-
Có những
cô gái nhỏ phải tập làm người lớn quá sớm nên lớn rồi vẫn còn thích những thứ
ngoan ngoãn nghe lời như búp bê hay con rối. Nhưng mà ta thì không thích !
Mạc Nhu bị câu nói
này làm choáng váng không nhẹ :
-
Cứ
theo lời tỷ mà suy thì người sống trên đời này đa phần đều là thần kinh trốn
trại !
-
Ở cạnh
ta lâu, muội thông minh ra nhiều đấy !
Mạc cô nương hoàn
toàn bị sét đánh chết, cuối cùng đành thở dài ai oán :
-
Muội rút
lại những lời đã nói. Tỷ tốt nhất vẫn không nên đi lấy chồng thì hơn!
-
Có ý
gì ?
-
Vì gã
đàn ông nào lấy phải tỷ, dù chưa điên sớm muộn cũng bị tỷ làm cho điên thật.
-
Cái đó
đã hẳn !
Mạc Nhu cười rộ,
bỡn cợt :
-
Chi bằng
tỷ trả thù Tề vương bằng cách chính thức làm vợ hắn đi !
Như Ngọc nhíu mày
nhìn Mạc Nhu vẻ lên án :
-
Có
những chuyện không thể đem ra đùa. Ta tức giận vì có người tổn thương ta. Sau đó
tự ta lại tổn thương mình để có thể trả đũa họ. Đây là cái thứ lý luận gì vậy ?
Chưa kể, hung thủ trong vụ án lần này không chỉ có mình hắn.
-
Vậy
tỷ định trả thù bọn hắn thế nào đây ?
-
Chưa
nghĩ xong, nhưng có lẽ…
-
Hửm ?
-
Chờ mấy
tên đó lấy vợ sinh con, liền đánh tráo con gái bọn hắn mang về Dược Cốc dạy thành
các nữ cường nhân có tài bức đàn ông phát điên, chờ 16 năm sau trả về địa phương.
Ta thấy chủ ý này không tệ.
-
Lỡ bọn
hắn sinh toàn con trai thì sao ?
-
Không
có khả năng, ta đã xem qua, trừ hoàng thượng ra, tướng mạo hai người còn lại muốn
có con trai mới khó.
Mạc cô nương trầm
mặc hồi lâu, sau đó hỏi lại :
-
Trên đời
này có chuyện gì mà tỷ không biết không hả?
-
Có đó !
-
Chuyện
gì ?
Như Ngọc muốn nói,
ta không biết tinh chế uranium, cũng không biết làm vi mạch điện tử, đối với công
nghệ ghi âm, ta vẫn đang mịt mờ bối rối lắm, nhưng để tránh việc người ta hỏi uranium
và vi mạch là cái gì, vậy nên nhất thời chọn bừa 1 câu đáp ráo hoảnh :
-
Muội hỏi ta thì ta hỏi ai ?
Mạc cô nương, đương
nhiên là tắt tiếng.
Nói đến danh sách
hung thủ trong vụ thảm án kiêm hài kịch liên quan đến hôn nhân của Như Ngọc, đại
ý có 3 thủ phạm chính. Nhiếp Chính Vương Tiêu Khánh, đương kim hoàng đế Tiêu Lăng
Phong và Tề vương Tiêu Dật Phong. Nghe đồn người đã nảy ra ý định chọn Như Ngọc
làm cô dâu cho Tề vương là hoàng thượng, còn người đã tán đồng ý tưởng đó và tạo
đủ áp lực hòng biến nó thành sự thật bất chấp sự phản đối của Vĩnh Xuyên Hầu
Nhan Uyên là Nhiếp Chính vương. Cuối cùng thì Tề vương, người đáng lý ra nên ở
trong danh sách đồng minh với Như Ngọc vì cùng là nạn nhân của trò đùa này trở
về và làm loạn 1 trận rồi chạy lấy người nhưng 2 đại gia kia không hề ra mặt giải
quyết. Tổng kết lại, hiện giờ Như Ngọc cô nương đang căm tức cả 3 và muốn cho cả
3 nhân vật đẳng cấp trùm cuối này đẹp mặt. Trong đó, kẻ phải trả giá đắt nhất dự
là Nhiếp Chính Vương Tiêu Khánh.
Tiêu Khánh năm
nay 34 tuổi, năm 14 tuổi đã được phong Trấn Bắc vương và tới sống dưới sự kèm cặp
của lão tướng Trình Quát ở Nhạn Môn Quan, 22 tuổi được triệu hồi về kinh, giữ
chức vị thủ lĩnh Cấm Vệ Quân, đến năm 25 tuổi thì tiên đế băng hà, trở thành
Nhiếp Chính Vương phò tá tân đế Tiêu Lăng Phong, khi ấy mới 11 tuổi ngồi lên
ngai vàng. Hắn là một nhân vật chính trị chóp bu trong nước, rất năng nổ cũng rất
dư thừa tinh lực, nghiện công việc đến độ hiện tại đã 34 rồi mà chưa có cả chính
phi lẫn trắc phi, trong phủ không có thị thiếp gì hết, chỉ có 2 nha đầu thông
phòng để hắn giải quyết nhu cầu sinh lý khi cần thiết, nghe đồn hắn không cho
phép họ mang thai, như vậy, hiển nhiên là chưa có con cái gì sất. Hai năm trước,
hắn bắt đầu bàn giao lại quyền lực cho hoàng đế, có lẽ vì vậy mới rảnh rỗi sinh
nông nổi mà đi nhúng mũi vào đời tư của Như Ngọc. Lúc hắn đang quyền khuynh triều
dã, rất nhiều gia tộc đánh tiếng muốn đưa ái nữ đến phủ hắn, nhưng hắn đều từ chối,
lấy lý do là bận gần chết. Hiện giờ hắn bắt đầu rảnh rỗi, nhưng mấy lão hồ ly
trong triều đều cho rằng vị thế của Nhiếp Chính Vương giờ như đi trên băng mỏng,
không biết lúc nào thì ngã nên đều giấu con gái thật kỹ, nếu không thì chính là
khéo léo đến nhờ hắn hướng hoàng thượng xin tứ hôn cho con gái mình với công tử
nhà này nhà kia để hôn lễ thêm long trọng vì bọn trẻ là thanh mai trúc mã tuổi
tác xứng hợp từ nhỏ đã thành đôi. (Cũng có thể còn có ý nhắc khéo Tiêu Khánh là
vương gia đã già, xin đừng nhòm ngó cỏ non nhà vi thần.) Còn nghe đồn, chính là
vì Nhan Uyên không muốn gả nhị tiểu thư Nhan Điềm Điềm, hiện đang là đệ nhất mỹ
nữ ở đế đô cho Tiêu Khánh nên mới có tai họa rơi lên đầu tiểu tâm can của ông là
Nhan Như Ngọc.
Tất nhiên, tạm thời
Như Ngọc chưa có ý tưởng gì thỏa đáng để đi tới thành công trong sự nghiệp ngược
tâm ngược thân Nhiếp Chính Vương điện hạ cùng 2 tên râu ria còn lại, cũng hoàn
toàn không có ý tưởng lên giường với bất cứ gã đàn ông nào, vì vậy nên một mặt
nàng muốn kiếm cách để danh chính ngôn thuận quay về phủ Tề vương thêm 3 năm, mặt
khác khi nghe tin Tiêu Dật Phong chủ động muốn đón nàng quay về thì lại có 1 sự
hết hồn không hề nhẹ. Đáng tiếc, vì không để cho lão quản gia mở miệng nên nàng
không hề biết nơi Tề Vương muốn nàng về ở là Lưu Phương Hiên, xa chỗ ở của hắn
nhất. Kết quả lúc này có một người đàn bà tự cho rằng mình thông minh đang cực
kì mất lòng tin vào khả năng sát phong cảnh mà vỏ bọc xấu xí của mình có thể gây
ra và đang tính xem nếu mình bỏ của chạy lấy người thì cái đám họ Tiêu ấy có gây
khó dễ gì cho phủ Vĩnh Xuyên Hầu hay không. Mà cách tốt nhất để kiểm tra xem
thuốc tiêm có gây phản ứng dị ứng hay không là tiêm 1 lượng thực nhỏ ở dưới da.
Cách tốt nhất để xem ông bố hờ của mình có gặp rắc rối nếu mình thực sự mất tích
luôn hay không là thử mất tích vài ngày. Vậy là ngay trong đêm hôm ấy, len lén
thận trọng tránh hết tai mắt của kẻ ăn người làm trong Mai viên, Như Ngọc đem
theo Dực Nhi cùng Mạc Nhu lên xe ngựa nhằm hướng Nam chạy thẳng. Ít nhất, sáng
hôm sau nữ tỳ mới có thể phát hiện nàng mất tích. Sau đó, còn phải chờ Tề vương
tan buổi chầu sớm mới có thể nhận được tin báo, đến lúc đó thì nàng đã cao chạy
xa bay theo đúng nghĩa đen của từ rồi.
Thế nên đến cuối giờ
Mùi của ngày hôm sau, Tiêu Dật Phong, mang theo hơn trăm hộ vệ mới đuổi tới chân
một ngọn núi, liền thấy xe ngựa của vương phủ đang đậu ở đó, 2 con ngựa kéo xe được
buộc cần thận vào một gốc cây đang nhẩn nha gặm cỏ, còn vương phi của hắn và đứa
con nuôi, cũng là cháu ruột của hắn không biết đã đi đằng nào. Xung quanh không
tìm thấy dấu chân người, ngựa hay bánh xe rời đi, chỉ có duy nhất vết bánh xe và
vó ngựa của chiếc xe bị bỏ lại. Giống như bọn họ đã bốc hơi hay tan biến vào không
khí vậy. Hắn cảm thấy chuyện này quỷ dị không thể tả.
Chưa về đến thành
thì trời đã sập tối, đám binh lính đã có 1 buổi chiều cho trí tưởng tượng bay
xa nghi thần nghi quỷ đâm ra căng thẳng cực kì. Cũng may đã sắp đến rằm nên trăng
rất sáng, ánh trăng lạnh như sương đủ chiếu sáng mặt đất, có thể đi mà không cần
đốt đuốc. Nhìn thấy cổng thành, Tiêu Dật Phong thở phào nhẹ nhõm, rồi lại thoáng
nhức đầu khi nghĩ đến chuyện sáng mai vào triều sẽ ăn nói thế nào với ông chú khó
tính là Nhiếp Chính Vương Tiêu Khánh. Ám Các là tổ chức tình báo chủ chốt của
triều đình, 2 năm trước vốn ở trong tay đại hoạn quan Trần Hữu Hy, sau khi hắn
mất tích Tiêu Khánh cứng rắn chuyển giao quyền quản lý cho Dật Phong, hắn trầy
trật 2 năm, cũng xem như đã ngồi vững trên cái ghế thủ lĩnh, trấn áp xuống những
lời bàn tán và tư tưởng so bì hắn với Trần Hữu Hy. Bây giờ thì hay rồi, cô vợ hờ
và đứa con nuôi của hắn đột ngột mất tích, nhưng hắn lại mù tịt không biết nguyên
nhân là gì. Mấy tên đường chủ vốn sùng bái Trần Hữu Hy như trời kia mà biết, nhất
định sẽ cười đến rụng răng. Còn hoàng thúc Tiêu Khánh nhà hắn, nhất định sẽ hỏi
han căn vặn chi tiết đến độ khiến hắn đau đầu mà chết. Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo
đến, đoàn người của hắn vừa nhập thành chưa lâu thì nghe thấy tiếng hoàng thúc
cao giọng gọi hắn từ trên tầng 3 của Phượng Lai Lâu. Bên cạnh hoàng thúc còn có
hoàng huynh, tứ đệ, Sở tướng Sở Kiếm Hùng và tên đường chủ Huyền Vũ Đường của Ám
Các, hiện đang sống dưới danh nghĩa ông chủ của Phượng Lai Lâu. Thật là 1 đội
ngũ khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy chán nản.
Tiêu Dật Phong
quay đầu ra lệnh cho gã đội trưởng đem người về doanh trại trước, chỉ giữ lại 2
cận vệ thiết thân, sau đó lên lầu, tự biết rằng mình khó tránh khỏi kiếp nạn này.
Còn đang nghĩ xem chuyện của mình nên nói như thế nào thì đã có chuyện khác khiến
hắn sững người ra nhìn trân trối. Cái bóng dáng đỏ như hoa lựu đang uyển chuyển
thong dong đi lên cầu thang của Phượng Lai Lâu chính là người hắn đã thử tìm kiếm
lâu nay mà không có chút tăm hơi, Phụng cô nương của Hồng Hoa Viện.
Hôm nay nàng không
có một đàn tỷ muội tháp tùng, chỉ mang theo bên mình một thị nữ mặc y phục màu
trắng, nàng đang khẽ gật đầu khi nghe lời chỉ dẫn của gã tiểu nhị, khóe miệng
cong lên như cười, sóng mắt lưu chuyển toát lên vô hạn phong tình. Tiêu Dật
Phong theo chân lên lầu, nghe loáng thoáng tiếng gã tiểu nhị kia nói :
-
Vạn
phu nhân đang ở trên nhã gian chữ Thiên số 2, lầu 3.
Tiếp đó, khi cửa
nhã gian chữ Thiên số 2 ở lầu 3 mở ra, bên trong vọng ra 1 tiếng thét kinh thiên
động địa. Khuôn mặt hàm chứa ý cười của Phụng cô nương biến thành cụt hứng rõ rệt.
-
Hét cái
gì ? Chưa từng nhìn thấy mỹ nhân như ta sao ?
Người ngồi trong
phòng rõ ràng kích động điên cuồng, lắp bắp hồi lâu mới nói được thành lời :
-
Tỷ…
tỷ… tỷ không hiểu 2 chữ bỏ trốn viết như thế nào sao ? Phu quân của
tỷ đang tìm tỷ khắp nơi, tỷ lại còn nghênh ngang chạy đến đây tìm ta.
-
Thì đã
sao, hắn sẽ không biết ta đang ở đây.
-
Dựa vào
đâu ?
-
Đương
nhiên dựa vào việc hắn không biết ta đang ở đây.
-
Tỷ chắc chắn ?
Dã Phụng cười, nhìn
vào chiếc gương cầu sáng bóng mà người trong phòng kia chìa ra, hiển nhiên phản
chiếu hình ảnh một người đang tròn mắt há mồm sững sờ đứng nhìn nàng từ phía cầu
thang, sau đó đưa tay đẩy cả gương lẫn tay người kia vào phòng, ung dung đi
theo vào, cứng rắn trả lời :
-
Cực kì
chắc chắn !
Tiêu Dạ Phong cười
khổ. Không ngờ, biệt lai vô dạng 2 năm, khi trở về, tin tức đầu tiên về nàng mà
hắn có được lại chính là, nàng đã lấy chồng.